“Lục đại nhân, không biết hai vị đại nhân này là?”
Thái Lệ nhìn Lưu Thanh Sơn, Ngô Bác.
“Đây là Lưu cung phụng và Ngô cung phụng Trấn Ma Ty chúng ta, đều là tông sư Tiên Thiên cảnh.”
Lục Thiếu Lâm giới thiệu.
“Lưu đại nhân, Ngô đại nhân!”
Thái Lệ chắp tay.
“Không cần đa lễ.”
Ngô Bác thần sắc kỳ dị đáp, chưa từng có bán yêu nào hành lễ với hắn, thấy hắn không chạy trốn đã coi như tốt lắm rồi.
“Con dẫn các đại nhân tới gặp tộc trưởng.”
Thái Lệ cười, quay người dẫn đường phía trước.
Ba người Lục Thiếu Lâm rảo bước theo sau.
“Bán yêu tộc hổ này thật sự tưởng bản thân là nhân tộc sao?”
Lưu Thanh Sơn khẽ giọng hỏi Lục Thiếu Lâm.
“Nàng là tộc hổ sao? Con vẫn tưởng nàng là bán yêu tộc mèo.”
Lục Thiếu Lâm ngạc nhiên.
“Bán yêu tộc mèo thân hình phổ biến nhỏ nhắn, đuôi tai cũng nhỏ hơn chút.”
Ngô Bác giải thích.
“Cái này hơi khó xử đây! Triều đình không thu nhận bán yêu, phàm là bán yêu, kẻ tội ác tày trời trực tiếp chém giết, kẻ vô tội cũng bị đày xuống mỏ khoáng ngày ngày đào khoáng!”
Lưu Thanh Sơn xoa xoa chòm râu ngắn.
“Ừm, phiền phức, còn phải đưa tới mỏ khoáng chuyên giam giữ bán yêu ở Diệu Châu.”
Ngô Bác đáp.
“Không thể riêng phân ra một mảnh đất cho bán yêu ở sao?”
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Không thể được, vì trăm năm trước do một nhánh yêu tộc Cửu Vĩ phản bội, các bậc tiền bối lúc đó cực kỳ căm hận yêu tộc, liên đới cả bán yêu cũng bị căm hận theo, giờ đám bán yêu vô tội ở Diệu Châu đã bị nô dịch trăm năm, với nhân tộc chúng ta cũng hận thấu xương.”
Ngô Bác lắc đầu thở dài.
“Đúng vậy! Ai cứ mãi bị nô dịch, con cháu đời sau cũng bị nô dịch, đều sẽ oán hận ngút trời.”
Lưu Thanh Sơn cảm khái.
“Bán yêu nơi đây thật sự coi bản thân là nhân tộc, cũng luôn trấn giữ nơi này, trong người họ cũng có huyết mạch nhân tộc, thực sự đưa họ tới Diệu Châu đào khoáng sao?”