“Chúng ta xuống đó!”
Nhậm Quy nói với Thái Lệ.
Thái Lệ gật đầu, đỡ Nhậm Quy hướng về Long Động.
Lục Thiếu Lâm theo bước hướng về Long Động.
Tới cửa Long Động là một hàng bậc thềm, ba người theo bậc thềm đi xuống.
Xuống hết bậc thềm tới một hang động hình vuông, bức tường đối diện bậc thềm là một khối ngọc thạch hình rồng, ngọc thạch chỉ ở giữa chừng ba mươi centimet vẫn còn tỏa ánh kim.
“Sao lại thế này?”
Nhậm Quy nhìn long mạch tàn khuyết, mặt đầy tuyệt vọng.
“Tộc trưởng.”
Thái Lệ lo lắng nhìn Nhậm Quy.
“Đám đá trong suốt đó chính là khối đá có thể giúp người ta ba ngày không bị tà khí xâm nhập?”
Lục Thiếu Lâm nhìn lượng lớn đá trong suốt gắn trên long mạch hỏi, những khối đá này to bằng ngón cái, nhưng khác với Long Linh Ngọc của hắn, bên trong chỉ chứa một tia ánh kim, không như Long Linh Ngọc toàn bộ đều màu vàng kim.
“Đúng vậy, nhưng vô dụng, ba ngày căn bản chẳng tới được Kim Châu!”
Nhậm Quy thần sắc ảm đạm nói.
“Con ơi, giờ đám nhân tộc còn sót lại chúng ta chỉ có thể dựa vào con! Con trở về Kim Châu, báo lên triều đình, triều đình nhất định có cách cứu chúng ta!”
Nhậm Quy đột nhiên nhìn Lục Thiếu Lâm van xin, ông chẳng biết lúc nào long mạch tàn khuyết sẽ hoàn toàn mất hiệu lực, Lục Thiếu Lâm giờ chính là hy vọng duy nhất, chỉ cần hắn trở về báo cáo triều đình, tin rằng cả Đại Hạ vương quốc nhất định có cách.
“Ừm, con giờ liền trở về Kim Châu!”
Lục Thiếu Lâm trầm giọng nói.
“Con ơi, nhờ cậy con rồi!”
Nhậm Quy cúi người chắp tay.
Lục Thiếu Lâm nghiêng người né sang một bên, nghiêm giọng nói: “Tộc trưởng không cần vậy đâu! Đợi con trở về!”
Nói xong chân khẽ điểm, hướng ra ngoài Long Động.
Vừa tới ngoài Long Động, Thái Lệ liền đuổi theo: “Lục đại nhân, tộc trưởng bảo con đưa ngài tới đường hầm bị phong tỏa.”