“Vậy ngươi cầu nguyện ta đừng có sao!”
Lục Thiếu Lâm cười lớn.
Rồi Lục Thiếu Lâm lấy ra một đĩnh bạc ném cho Tiền Ma Tử, để hắn đi mua cờ và thuốc nước, bản thân thì cùng chuột đất đợi ở miệng hố.
Một canh giờ sau, Tiền Ma Tử mang theo một lá cờ nhỏ màu đỏ, một chai thuốc nước trở về.
Lục Thiếu Lâm nhìn trời, đã giữa trưa, suy nghĩ một lúc, quyết định để chuột đất đợi tới lúc hoàng hôn mới mang cờ thuốc nước từ miệng hố tới ngoại vực.
Như vậy bản thân vừa hay sáng mai xuất phát, ban ngày có thể tới được vị trí đường hầm lớn.
“Chúng ta trước tiên về ăn cơm, hoàng hôn để chuột đất của ngươi mang cờ thuốc nước tới ngoại vực, phải rồi, bảo nó mang chuột đất nhỏ tới.”
Lục Thiếu Lâm nói với Tiền Ma Tử.
“Đại nhân, con giờ liền để nó đi mang một con tới.”
Tiền Ma Tử cung kính nói.
Nói xong liền nói mấy câu với chuột đất, chuột đất chíp chíp gật đầu, trước tiên vung hai chân vùi lấp miệng hố, rồi quay người chạy vào rừng núi.
Nửa nén nhang sau, chuột đất chạy về, phía sau theo một con chuột đất nhỏ tròn trịa.
Chuột đất nhỏ dài chừng hai mươi centimet, lông vàng, trông khá sạch sẽ.
Chuột đất chíp chíp ra lệnh cho chuột đất nhỏ, chuột đất nhỏ ngẩn ngơ nghe theo, rồi lại ngẩn ngơ bước tới trước mặt Lục Thiếu Lâm.
Đứng thẳng dậy, ngẩn ngơ nhìn Lục Thiếu Lâm.
“Tiền Ma Tử, ngươi mang nó, chúng ta về huyện thành.”
Lục Thiếu Lâm nói với Tiền Ma Tử.
Tiền Ma Tử gật đầu, ôm chuột đất nhỏ lên.
Rồi Lục Thiếu Lâm liền đi trước hướng về huyện thành, Tiền Ma Tử và chuột đất theo sau.
Ra khỏi rừng núi, Tiền Ma Tử cho chuột đất vào túi vác lên, hai người tiếp tục hướng về huyện thành.
Tới huyện thành, Lục Thiếu Lâm tìm một tửu lâu lớn, mở một gian phòng riêng, gọi cả một bàn lớn món ăn, mấy người liền ăn ngấu nghiến.