Chẳng bao lâu, tiểu lại đã cầm bản đồ rảo bước trở lại.
“Đại nhân, đây là bản đồ cả Kim Châu, huyện Biên Thành thuộc hạ đã đánh dấu sẵn trên đó.”
Tiểu lại hai tay đưa bản đồ qua.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm đưa tay đón lấy, gật đầu với tiểu lại, quay người bước ra khỏi gác lầu.
Ra khỏi gác lầu, Lục Thiếu Lâm chân khẽ điểm, phát động Đạp Yến Bộ, lướt về cổng lớn Trấn Ma Ty.
Ở ngoài cổng lớn cởi dây cương ngựa vảy đỏ, Lục Thiếu Lâm tung mình lên ngựa, giật cương, xông về cổng lớn phủ thành.
Xông ra khỏi cổng bên phủ thành, Lục Thiếu Lâm mở bản đồ xem qua, đá bụng ngựa, ngựa vảy đỏ hí dài một tiếng, cực tốc xông về phía trước, như gió cuốn điện chớp!
Lục Thiếu Lâm ngày đêm không nghỉ, hai ngày đã tới huyện Biên Thành ở biên giới.
Ngẩng đầu nhìn cổng huyện thành huyện Biên Thành, cả huyện Biên Thành chẳng lớn lắm, kém xa huyện Bình Sơn.
Mà bách tính vào thành trông cũng khá nghèo khó.
Lục Thiếu Lâm rung dây cương, để ngựa vảy đỏ chạy chậm vào cổng thành.
Bách tính dọc đường lập tức nhường đường.
Lục Thiếu Lâm toàn thân quan phục, khoác áo khoác da hổ, ngang hông hỏa văn đao, tay cầm thương huyền thiết, sau lưng còn đeo sáu cây thương tiêu ba cạnh, cưỡi dị mã, nhìn qua liền biết là người nha môn.
Vào huyện thành, Lục Thiếu Lâm liền thẳng tới quan thự trấn ma vệ huyện thành.
Tốn một chén trà, Lục Thiếu Lâm tới cổng quan thự.
Nhảy xuống ngựa, dắt ngựa vảy đỏ liền vào cổng lớn.
Vừa vào, liền thấy một vệ sĩ da đen sạm, mặt đầy râu quai nón cứng như kim châm cúi đầu xông ra, hoàn toàn chẳng ngẩng đầu nhìn đường.
Thấy sắp đâm vào mình, Lục Thiếu Lâm bàn tay lớn vươn ra, một tay chặn đầu vệ sĩ.
“Mẹ kiếp! Đứa nào không sợ chết dám tóm đầu gia gia!”