Rùa trắng choáng váng ra lệnh cho ngạc quy dưới chân bắt đầu khởi hành.
Ngạc quy bốn chi khẽ động, liền bơi về phía trước.
Lục Thiếu Lâm ngồi xếp bằng trên mai cứng của ngạc quy, thiếu nữ ôm chặt cánh tay hắn.
Rùa trắng thì mặt đầy khó chịu lại bò lên đầu ngạc quy nằm xuống.
Thuyền bè qua lại đồng loạt nhường đường cho ngạc quy, rất nhiều lái thuyền thậm chí còn ở đầu thuyền lớn tiếng hô thần quy phù hộ!
Lục Thiếu Lâm nhìn hành động của các lái thuyền, hiểu rằng trên sông Ly, tộc quy đã ăn sâu vào lòng người, đây chính là danh vọng trăm năm nay chúng không ngừng thanh trừng hà yêu thủy quái.
Ngạc quy bơi trọn một đêm.
Gió sông lạnh buốt, Lục Thiếu Lâm thì chẳng để ý, thiếu nữ đã khoác cả hai tấm da lông lên người.
Mãi tới khi mặt trời mọc, trước mắt Lục Thiếu Lâm hiện ra một hòn đảo nhỏ màu trắng, trên đảo cây lá xanh tươi, bãi cát trắng không chút bụi bặm.
Theo ngạc quy cập bờ, Lục Thiếu Lâm đi trước bước lên đảo nhỏ, thiếu nữ theo sát phía sau.
Rùa trắng thì tức giận bò xuống khỏi đầu ngạc quy.
Lục Thiếu Lâm đang định bước vào trong đảo, một bóng đen nhanh chóng tới gần.
Theo bóng đen tới gần, tiếng cười lớn chấn động màng nhĩ cũng theo đó vọng tới: “Ha ha ha ha ha! Lục tiểu tử, sao ngươi lại tới đây?”
Lục Thiếu Lâm nhìn kỹ, chính là yêu tướng Ngạc Tam!
“Ngạc tam thúc!”
Lục Thiếu Lâm cười chào hỏi, hắn có cảm tình lớn với vị Ngạc tam thúc hào sảng chất phác này.
“Ơ? Đây là bán yêu sao? Còn là bán yêu tộc mèo!”
Ngạc Tam dừng trước mặt Lục Thiếu Lâm, đôi mắt to bằng nắm đấm trẻ nhỏ tò mò nhìn chằm chằm thiếu nữ.
Thiếu nữ nhìn dung mạo Ngạc Tam đủ khiến trẻ con ngừng khóc, sợ hãi nấp sau lưng Lục Thiếu Lâm.
“Đúng là bán yêu tộc mèo, gặp lúc giết yêu tộc ngoại vực.”