Lục Thiếu Lâm chẳng thèm để ý, bước đi như rồng như hổ tiến vào.
Đi được nửa đường, Dạ Cửu Minh cũng nghe tiếng động lớn bước ra khỏi khách sảnh.
“Đại nhân định làm khách ác? Chẳng hề coi trọng quy tắc tới thăm chút nào.”
Dạ Cửu Minh lạnh nhạt nói.
“Quy tắc gì? Ta Lục Thiếu Lâm muốn giảng quy tắc với ngươi thì có quy tắc, không muốn giảng quy tắc với ngươi lão tử chính là quy tắc!”
Lục Thiếu Lâm lạnh giọng hét.
Nói xong chân khẽ điểm, “Đạp Yến Bộ” thoáng chốc phát động, chớp mắt đã tới trước mặt Dạ Cửu Minh, bóng thương lóe lên, đâm thẳng vào mặt hắn.
Dạ Cửu Minh thân hình khẽ lóe, thoáng chốc né được thương này.
“Đại nhân định giết bừa người vô tội?”
Dạ Cửu Minh lớn tiếng nói.
“Giết bừa người vô tội? Nếu ngươi né chẳng được ta còn chẳng dám chắc, ngươi né được thì chắc chắn là ngươi rồi!”
Lục Thiếu Lâm phẫn nộ hét, bóng người khẽ lắc, áp sát Dạ Cửu Minh, trường thương giơ cao, “vù” một tiếng đập xuống đầu hắn.
“Bịch” một tiếng, đất đá bắn tung tóe, mặt đất hiện ra một hố lớn.
Dạ Cửu Minh lại né tránh.
“Không ngờ ẩn giấu lâu vậy vẫn chẳng bại lộ, lại gặp phải một kẻ thô lỗ như ngươi, vậy ngươi cứ chết đi!”
Dạ Cửu Minh hét lớn, đồng tử thoáng chốc chuyển sang màu lục, nanh dài mọc dài lộ ra ngoài môi, hai tay móng tay cũng mọc dài ba tấc, cong như móc câu.
“Yêu tộc?”
Lục Thiếu Lâm ánh mắt ngưng lại, hắn cũng chẳng ngờ vị Dạ Cửu Minh này là yêu tộc, “Linh Mục Thuật” nhìn hắn hoàn toàn chẳng có gì bất thường.
“Yêu hóa! Lục Thiếu Lâm, là miêu yêu Hóa Hình kỳ, cẩn thận!”
Rùa trắng vươn cổ, giọng trầm trọng nói.
Yêu tộc Hóa Hình kỳ? Chẳng trách “Linh Mục Thuật” cũng chẳng nhìn ra được.
Nô bộc bốn phía thấy chủ nhà mình là yêu tà, lăn bò chạy trốn khỏi phủ đệ.
“Chết đi!”
Dạ Cửu Minh khẽ giọng hét, thân hình khẽ lóe, móng vuốt thoáng chốc đã tới trước mắt Lục Thiếu Lâm.
Nhanh thật!