“Ơ? Lục tổng kỳ kể chi tiết ra!”
Sắc mặt Ngô Khai Sơn thoáng chốc trầm xuống.
Lục Thiếu Lâm kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc, đồng thời móc bốn tờ văn thư ký tên điểm chỉ đưa lên.
Ngô Khai Sơn đưa tay đón lấy, mắt lướt qua từng dòng.
“Gan lớn thật! Đám người Trường Lạc đổ phường còn ở đó không?”
Ngô Khai Sơn một chưởng vỗ vào tay ghế, trực tiếp vỗ tay ghế vụn nát, mắt đầy phẫn nộ, hỏi Lục Thiếu Lâm.
“Còn ở đó.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu, hắn sở dĩ không giết mấy người kia chính là sợ chết mất chứng cớ.
“Việc này liên quan cấp cao Trấn Ma Ty, ta sẽ đích thân xử lý, ngươi làm rất tốt, sau này ta sẽ luận công ban thưởng.”
Ngô Khai Sơn nói.
“Đã vậy, thuộc hạ xin cáo lui.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay nói.
“Đi đi!”
Ngô Khai Sơn gật đầu.
Lục Thiếu Lâm một tay xách Chu Mãnh, quay người liền đi, chẳng thèm để ý ánh mắt oán trách của Ngô Thanh Mị, người phụ nữ này diễn giỏi thật.
“Người đâu! Cho đội một đội hai đội ba tới Trường Lạc đổ phường, bắt hết chưởng quầy tiểu nhị trong đó về cho ta!”
Vừa ra khỏi khách sảnh, bên trong đã vọng tới tiếng gào giận dữ của Ngô Khai Sơn.
Lục Thiếu Lâm xuống cầu thang, trực tiếp ra khỏi gác lầu, hướng về cổng lớn.
Ra khỏi cổng lớn, lại gọi một cỗ xe ngựa trên phố lớn, dặn xa phu tới phố Liễu Nhai.
Lắc lư nửa canh giờ nhỏ, xe ngựa tới cửa hẻm phố Liễu Nhai.
Lục Thiếu Lâm xách Chu Mãnh nhảy xuống xe ngựa, ngẩng đầu liếc quanh, vừa hay thấy một y quán, xách Chu Mãnh liền vào y quán.
Để lang trung đổ hai thang thuốc, Chu Mãnh mơ màng tỉnh lại, mờ mịt nhìn quanh.
“Tỉnh rồi? Tỉnh rồi thì đi thôi!”
Lục Thiếu Lâm đưa tay kéo hắn dậy, ném cho lang trung một đĩnh bạc.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Chu Mãnh nghi hoặc hỏi.
“Ta? Ngươi không cần biết ta là ai, sau này làm việc tử tế, đừng gây phiền phức cho nhà, không thì lão tử đánh gãy chân ngươi.”