“Ồ, không biết công tích điểm được tính thế nào?”
Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
“Công Tích Điện sẽ tiến hành xét duyệt, ví như lần này xác chết Lục huynh giết, Trung Thắng quan sẽ thống kê lại dùng thư nhạn truyền tới Công Tích Điện, Công Tích Điện tự sẽ ghi công tích điểm vào tên ngươi.”
“Đương nhiên, đây là trong tình huống có người làm chứng, nếu chỉ mình ngươi giết yêu tà, cần lấy một bộ phận nào đó của yêu tà làm bằng chứng.”
Lâm Mạc Trần giải thích.
“Ra là vậy.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Lục huynh có vội về không?”
Lâm Mạc Trần hỏi.
“Không vội, Lâm huynh có việc gì sao?”
“Ta với Cao huynh chân bị thương, đi lại bất tiện, tuy đã bôi thuốc kim sang nhưng vẫn cần dưỡng thương hai ngày, tránh vết thương nứt lại, nếu Lục huynh hôm nay về, phiền huynh tới nhà hai chúng ta báo bình an, để an lòng người nhà.”
“Cái này dễ nói, ta giờ liền xuất phát về.”
Lục Thiếu Lâm cười, dù sao hai người cũng vì hắn mà bị thương.
“Đa tạ Lục huynh.”
Lâm Mạc Trần chắp tay cảm tạ.
Rồi hai người đưa địa chỉ phủ thành cho Lục Thiếu Lâm, Lục Thiếu Lâm chắp tay cáo biệt Trương Khang, liền thẳng xuống núi.
Tới chân núi, ngựa vảy đỏ vẫn buộc bên lều, tinh thần khỏe khoắn.
Lục Thiếu Lâm cởi dây cương, tung mình lên ngựa, thẳng tới phủ thành.
Đi ngang qua quan ải, còn cố ý chào bách phu trưởng kia một tiếng, ý là lão tử chưa chết!
Có “binh lương hoàn”, Lục Thiếu Lâm chưa đầy hai ngày đã về tới phủ thành.
Từ cổng bên kênh chuyên dụng quan phủ xông vào, Lục Thiếu Lâm liền hướng về Trấn Ma Ty.
Tới cổng lớn Trấn Ma Ty, quay đầu nhìn chuồng ngựa ở cổng, con ngựa đen tuyền của mình vẫn nguyên vẹn.
Xem ra có người chuyên chăm sóc ngựa trong chuồng.
Nhảy xuống ngựa, Lục Thiếu Lâm hơi lưu luyến xoa đầu ngựa vảy đỏ, cưỡi quen ngựa vảy đỏ, giờ cưỡi ngựa thường chẳng khác gì đổi từ xe đua sang máy kéo!