“Một, hai, ba…”
Đôi mắt Lục Thiếu Lâm khẽ đỏ, vừa vung đao chém giết, vừa đếm số lượng.
Sức mạnh khổng lồ cộng thêm Bách Luyện Hỏa Văn Đao phá tà, Lục Thiếu Lâm chém đầu xác chết cực kỳ nhẹ nhàng.
Chẳng mấy chốc, trước mặt Lục Thiếu Lâm trống trơn, toàn bộ xác chết hành thi đều ngã dưới chân hắn!
Nhìn xuống dưới, chẳng còn hành thi xác chết mới nào xông lên.
Lục Thiếu Lâm lại nhìn hai bên trái phải, hai bảo lũy trái phải cũng chẳng có xác chết hành thi tấn công.
Ý chưa hết chóp chép miệng, Lục Thiếu Lâm tra đao vào vỏ, chân khẽ điểm, lướt về đỉnh núi.
Tới trước bảo lũy đỉnh núi, Trương Khang, Lâm Mạc Trần, Cao Lập đều trợn tròn mắt nhìn hắn.
Phải biết, dù là lão trấn ma vệ như Lâm Mạc Trần và Cao Lập, trong tình huống đơn đả độc đấu, cũng chỉ đối phó được hai con xác chết nhị giai, ba con là chỉ đủ tự bảo vệ mình rồi!
“Lục… Lục huynh thực lực kinh người, chẳng trách đại nhân Trấn Ma Ty phái huynh tới hỗ trợ giữ quan ải.”
Lâm Mạc Trần mặt đầy kinh thán nói.
“Cũng chỉ là sức mạnh thô thôi!”
Lục Thiếu Lâm khẽ cười.
“Có Lục đại nhân ở đây, chúng ta có thể gối cao yên tâm rồi!”
Trương Khang mặt đầy vui mừng, có Lục Thiếu Lâm ở đây, binh sĩ của hắn không cần cận chiến với xác chết, hoàn toàn có thể vô sự vượt qua đêm huyết nguyệt này.
“Trương thập trưởng quá khen rồi, không biết có còn xác chết xông đánh nữa không?”
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Sẽ có! Theo kinh nghiệm trước kia, lần đầu chỉ là xác chết ở gần, xác chết xa hơn sẽ hình thành đợt xông thứ hai, thường thì đợt hai, thỉnh thoảng có đợt ba, nhưng cực hiếm khi xảy ra.”
Trương Khang đáp.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, quay người lại nhìn về dãy núi phía dưới, thỉnh thoảng liếc nhìn hai bảo lũy trái phải, để tiện lúc nào cũng có thể chạy qua tranh quái!
“Lục huynh, lát nữa ta cùng Cao huynh sẽ cùng huynh đi chém giết xác chết, giúp huynh một tay!”