Mã Tam dắt ngựa tới, hai người tung mình lên ngựa, bốn nữ thì bước vào xe ngựa.
Hà Trung Lãng nghĩ rất chu đáo, xa phu trời còn chưa sáng đã tới cổng.
Lục Thiếu Lâm giật cương, thúc ngựa chạy chậm hướng về cổng thành.
Mã Tam theo sát phía sau, xa phu vung roi, hai con ngựa kéo xe ngựa cũng theo sau.
Lục Thiếu Lâm nhìn quang cảnh quen thuộc xung quanh, có chút cảm khái, thoáng chốc bản thân đã sắp tới phủ thành rồi, nơi này coi như điểm khởi đầu hắn xuyên tới thế giới này.
Chầm chậm tới cổng thành, vừa ra khỏi cổng thành, trước mặt liền vang lên tiếng hô chấn động trời: “Cung tiễn đường chủ!”
Lục Thiếu Lâm ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hai bên cổng thành đứng đầy bang chúng Hắc Thủy Bang đang chắp tay hướng về mình, đủ hơn hai trăm người!
Đứng trước bang chúng có bang chủ Hà Trung Lãng, Chấp Pháp Đường đường chủ Diệp Bách Tuyền, Nội Vụ Đường đường chủ Vạn Thông, Ngoại Sự Đường phó đường chủ Trần Ưng, quản sự Ư Sơn, Triệu An Quốc, đầu mục Đàm Thanh, Phí Bân, cùng bổ đầu huyện nha Tôn Thành, Phùng Thiết, Lý Tài v.v…
Lục Thiếu Lâm còn thấy Cừu chưởng quầy dắt tiểu nữ đứng một bên, đang chắp tay với mình.
“Chư vị, núi xanh không đổi, nước biếc dài trôi, có duyên lại gặp!”
Lục Thiếu Lâm chắp tay một lễ, cười lớn nói.
Nói xong giật cương, thúc ngựa rời đi!
Phía sau vọng tới tiếng hô lớn “đường chủ bảo trọng”.
Lục Thiếu Lâm giữa lúc phi nhanh ngửa mặt lên trời gào dài: “Chư vị bảo trọng!”
………
Giữa trưa, Lục Thiếu Lâm mọi người dừng bên đường nghỉ ngơi.
Có Mã Tam Đổng Giai mấy người, Lục Thiếu Lâm tự nhiên chỉ việc ăn là xong.
Mà lúc Lục Thiếu Lâm nghỉ ngơi, khách sảnh tầng ba thủy trại tổng đàn Hắc Thủy Bang, Hà Trung Lãng đang trò chuyện với Thôi Quan Thanh.
Nghe xong lời Thôi Quan Thanh, Hà Trung Lãng ngẩng đầu cười lớn: “Thôi Quan Thanh, chúng ta tranh đấu mười năm, cuối cùng vẫn là lão phu cao tay hơn một bậc!”