Nguyễn Liên Hổ nhìn cây búa lao tới cực nhanh, vung một búa chém xuống.
“Choang” một tiếng, cây búa trong tay bay khỏi tay, hổ khẩu nứt toác, máu tươi trào ra.
Lục Thiếu Lâm nhoẻn miệng cười, bóng người thoáng lóe, đã tới trước mặt hắn, tay trái một cái nắm chặt cổ họng nhấc lên.
Ngón tay khẽ động, “rắc” một tiếng, đầu Nguyễn Liên Hổ nghiêng sang một bên, chết không nhắm mắt.
Lục Thiếu Lâm buông tay, xác mềm nhũn ngã xuống mặt đất.
Mọi người Chính Dương tiêu cục nhìn đến trợn tròn mắt, vốn tưởng người này chết chắc rồi, không ngờ người này trong chớp mắt đã giết chết anh em nhà họ Nguyễn “Táng Môn Phủ”.
Lục Thiếu Lâm ngồi xổm xuống bắt đầu sờ xác, sờ xong, tay đã có thêm một quyển bí tịch và hơn trăm lượng bạc.
Bí tịch là võ kỹ “Huyết Sát Phủ Pháp”.
Tạm thời chưa rảnh xem, Lục Thiếu Lâm nhét cả vào ngực.
Bước vào trong miếu, Lục Thiếu Lâm ngồi xuống bậc thềm tiếp tục gặm bánh bột.
Mọi người Chính Dương tiêu cục thì vội thu dọn hành lý.
Đại hán mày rậm do dự mãi, vẫn bước tới trước Lục Thiếu Lâm, mặt đầy cảm kích chắp tay: “Đa tạ bằng hữu ra tay giúp đỡ!”
“Không cần cảm ơn, ta chỉ là bệnh nghề nghiệp phát tác thôi.”
Lục Thiếu Lâm cười.
Đại hán mày rậm lại chắp tay, quay người về góc miếu.
Đợi thu dọn đồ đạc xong, đại hán chắp tay với Lục Thiếu Lâm, dẫn mọi người rời khỏi Sơn Thần miếu.
Lục Thiếu Lâm cũng chẳng để tâm, gặm xong chiếc bánh bột trong tay, đứng dậy.
“Đi!”
Lục Thiếu Lâm ra lệnh, bước ra khỏi miếu.
Ba người Đàm Thanh vội dắt ngựa theo sau.
Ra tới ngoài miếu, bốn người tung mình lên ngựa, thúc ngựa phi nước đại!
Chẳng bao lâu đã đuổi kịp xe ngựa của Chính Dương tiêu cục, bốn người chẳng dừng lại, trực tiếp phi vượt qua.
Giữa trưa, bốn người tới quan ải huyện thành đầu tiên.