Uống liền nửa bầu hồ lô, Lục Thiếu Lâm mới dừng lại.
Đặt bầu hồ lô lên bàn, rùa trắng “vút” liền chặn trước bầu hồ lô: “Lục Thiếu Lâm! Quy gia nói cho ngươi biết, số còn lại đều là của quy gia!”
“Ơ… vậy ngươi cầm đi!”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
Rùa trắng: “………”
Không thèm để ý rùa trắng con ngươi muốn trợn ra, Lục Thiếu Lâm lại nâng Bát Cực Quyền lên Viên Mãn.
Bảng hệ thống là:
Họ tên: Lục Thiếu Lâm
Nguyên điểm: 3.9
Cảnh giới võ đạo: Luyện Tạng viên mãn
Công pháp: Cấp Thiên thượng phẩm – Quy Tức Dưỡng Thân Quyết (tầng năm), (đặc hiệu: trung độ liễm tức, kéo dài tuổi thọ năm mươi năm, tự phục hồi tốc độ trung bình)
Cấp Hoàng thượng phẩm – Thiết Tỏa Hoành Giang Quyết (tầng đầy), Mãng Ngưu Kình (tầng đầy), Kim Thân Quyết (tầng đầy)
Cấp Hoàng trung phẩm – Man Hùng Công (tầng đầy), Bàn Thạch Công (tầng đầy)
Võ kỹ: Cấp Hoàng thượng phẩm – Bình Khí Quyết (Viên Mãn)
Cấp Hoàng trung phẩm – Phong Ma Côn Pháp (Viên Mãn), Hỏa Độc Chưởng (Viên Mãn), Bát Bộ Cản Thiền (Viên Mãn)
Chưa nhập phẩm – Tam Tuyệt Thương (Viên Mãn), Bát Cực Quyền (Viên Mãn).
Nhìn bảng, ngoại trừ “Quy Tức Dưỡng Thân Quyết”, tất cả đều hiện Viên Mãn, Lục Thiếu Lâm không nhịn được khóe miệng nhếch lên.
“Ngươi cười gì?”
Rùa trắng hét lớn.
“Không có gì, ta đi nghỉ đây, ngươi có lên giường không?”
“Quy gia không đi! Quy gia phải canh nhũ đá!”
“Vậy tùy ngươi!”
Lục Thiếu Lâm vẫy tay, bước ra khỏi phòng sách, về phòng ngủ nghỉ.
Sáng hôm sau.
Lục Thiếu Lâm sờ sờ vết thương ngực, đã lành hẳn, xem ra tự phục hồi tốc độ trung bình quả thực khá lợi hại!
Đứng dậy mặc võ phục, bước tới phòng sách.
Chỉ thấy rùa trắng nằm cạnh bầu hồ lô ngủ say sưa.
Lắc đầu cười, Lục Thiếu Lâm xuống lầu.
Bước tới đình nghỉ ngồi xuống, Niệm Thu liền bưng trà nước ra.