Ba người theo cầu thang leo lên, tới tầng năm.
Dọc hành lang bước tới, dừng trước một cổng đại sảnh.
Lục Thiếu Lâm ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cổng, ba chữ vàng lớn “Tụ Nghĩa Sảnh”.
“Mời vào!”
Đại hán trọc đầu trầm giọng nói.
“Mã Tam, ngươi đợi ta ngoài cửa.”
Lục Thiếu Lâm quay đầu nói với Mã Tam, nói xong liền bước vào đại sảnh.
Trong đại sảnh, Thôi Quan Thanh mặt đầy âm trầm ngồi ở chủ vị trên đường.
Hai bên đại sảnh đứng hơn hai mươi hán tử áo xám, yêu đao rút sạch khỏi vỏ, ánh lên hàn quang!
Đây là định cho mình một đòn phủ đầu đây!
Lục Thiếu Lâm cười lạnh một tiếng, khẽ nhếch khóe miệng.
“Lục đường chủ tới Tiểu Đao Hội ta có việc gì?”
Thôi Quan Thanh cười mà mặt không cười nói.
“Muốn nhờ Thôi hội trưởng giúp một việc nhỏ.”
Lục Thiếu Lâm chậm bước tới trước đường, chắp tay nói.
“Nực cười! Ngươi giết phó hội trưởng bang ta, còn muốn ta giúp?”
Thôi Quan Thanh lạnh lùng nói.
“Vù” một tiếng, chân Lục Thiếu Lâm khẽ điểm, bóng người thoáng động, liên tiếp ba bước, thoáng chốc đã tới trước mặt Thôi Quan Thanh.
Bàn tay vươn ra, đặt lên vai hắn, cúi người nói: “Thôi hội trưởng, việc này ngươi giúp cũng phải giúp, không giúp cũng phải giúp, không do ngươi muốn! Chắc Thôi hội trưởng trong lòng hiểu rõ.”
Sống lưng Thôi Quan Thanh lạnh toát, hắn chỉ thấy một bóng đen thoáng qua, Lục Thiếu Lâm đã tới trước mặt mình, bàn tay đặt lên vai hắn, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng.
Lục Thiếu Lâm khẽ vỗ vỗ vai Thôi Quan Thanh, rảo bước lại xuống dưới đường, lặng lẽ nhìn hắn.
Mọi người trong đại sảnh cũng bị tốc độ Lục Thiếu Lâm dọa giật mình, kinh hãi nhìn bóng dáng hắn.
Thôi Quan Thanh dè chừng nhìn Lục Thiếu Lâm, bưng chén trà bên cạnh uống cạn một hơi, khẽ nói: “Không biết Lục đường chủ muốn ta giúp việc gì?”