Lục Thiếu Lâm lấy ba quyển bí tịch từ ngăn kéo ra.
“Sao? Ngươi định học mấy bí tịch này? Không luyện Quy Tức Dưỡng Thân Quyết nữa à?”
Rùa trắng thò đầu nhìn bí tịch.
“Trận chiến đêm qua ngươi cũng thấy rồi, nếu tốc độ ta nhanh hơn chút nữa, có thể theo chỉ huy của ngươi đánh trúng thi mị, cũng không cần cố ý lộ sơ hở để dụ nó cắn câu.”
Lục Thiếu Lâm đáp.
“Ngươi không định quỵt nhũ đá ngàn năm của ta đấy chứ? Ta không quản đâu, ngươi phải xác nhận công pháp ta là thật, đưa nhũ đá cho ta!”
Rùa trắng trợn mắt đậu xanh.
Lục Thiếu Lâm không đáp lời, chủ yếu vì Quy Tức Dưỡng Thân Quyết này không tăng chiến lực, chỉ kéo dài tuổi thọ hắn giờ cũng chưa cần.
Nghĩ tới đêm qua nguy hiểm thế mà rùa trắng cũng không chạy, luôn ở bên cạnh mình, Lục Thiếu Lâm đã coi nó là bạn chiến đấu rồi, với người mình đã công nhận, nửa nhũ đá hắn hoàn toàn không để tâm.
“Được rồi, chia ngươi một nửa nhũ đá.”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
“Vậy nhanh lên, cho ta uống trước một ngụm!”
Rùa trắng nóng lòng nói.
Lục Thiếu Lâm cầm bầu hồ lô, rót một ngụm vào miệng nó.
“Ngon quá! Ngon quá!”
Rùa trắng mặt đầy vẻ say sưa.
Lục Thiếu Lâm lắc đầu bật cười, cầm “Bát Bộ Cản Thiền” đọc kỹ.
“Này, Lục Thiếu Lâm, ngươi thật không học công pháp ta à? Công pháp thái gia ta nói tuyệt đối là công pháp đỉnh cấp, ngươi nghĩ kỹ chưa.”
Rùa trắng lắc đầu nói.
“Đâu có nói không học, đợi mấy hôm nữa học.”
Lục Thiếu Lâm buột miệng đáp.
“Vậy được, người khác muốn học quy gia ta còn lười làm bức đồ cho họ xem đấy.”
Rùa trắng ngẩng cổ kiêu ngạo nói.
Lục Thiếu Lâm khẽ mỉm cười, tiếp tục xem bí tịch.
Xem nửa canh giờ, Lục Thiếu Lâm quay đầu nhìn, rùa trắng đã ngủ trên vai.
Lắc đầu cười, Lục Thiếu Lâm bắt rùa trắng đặt lên bàn.