Ở đuôi thôn, Đàm Thanh, Mã Tam mấy người lo lắng nhìn biệt viện trên núi Tre.
Hai canh giờ trước biệt viện vọng ra tiếng vang lớn, mãi tới vừa rồi mới dừng lại.
Bỗng một bóng đen cao lớn tiến về đuôi thôn, mọi người sợ giật mình!
“Ai đó?”
Đàm Thanh quát.
“Là ta.”
Lục Thiếu Lâm trầm giọng đáp.
“Là đường chủ!”
Mọi người đồng loạt reo lên.
“Đợi đã! Tây Bắc Huyền Thiên…”
Đàm Thanh hét lớn, nói tới nửa lại quên mất lời, bị bóng đen Lục Thiếu Lâm trong bóng tối vừa rồi dọa quên.
“Mã Tam, câu sau là gì nhỉ?”
Đàm Thanh nhìn Mã Tam.
Mã Tam nhíu mày, gã vừa rồi cũng giật mình, nhất thời nghĩ không ra.
“Hình như là bầy quạ.”
Mã Tam không chắc chắn nói.
“Tây Bắc Huyền Thiên bầy quạ!”
Đàm Thanh quay đầu hét lớn với Lục Thiếu Lâm.
Nói xong liền nắm chặt yêu đao, chờ Lục Thiếu Lâm đáp lại.
Lục Thiếu Lâm tức đến mũi méo xẹo, bản thân rõ ràng nói ám hiệu là “Tây Bắc Huyền Thiên một áng mây, quạ rơi vào giữa bầy phượng hoàng”.
“Hai đứa ngốc các ngươi! Là Tây Bắc Huyền Thiên một áng mây, quạ rơi vào giữa bầy phượng hoàng!”
Lục Thiếu Lâm quát mắng.
“Đúng! Là đường chủ!”
Đàm Thanh mừng rỡ khôn xiết, vội cầm đuốc chạy tới bên Lục Thiếu Lâm.
Mã Tam cũng chạy tới.
“Đường chủ, ngài bị thương rồi?”
Nhìn vết thương trên ngực Lục Thiếu Lâm, Mã Tam kinh ngạc hỏi.
“Ừm, không sao, không thương tới yếu huyệt.”
Lục Thiếu Lâm đáp, quả thực không thương tới yếu huyệt, lớp màng da ngũ hợp cộng lực kẹp của cơ bắp, vừa đủ chặn được móng vuốt.
Dưới sự hộ tống của mọi người, Lục Thiếu Lâm về tới điểm đóng quân.
Về phòng ngủ, Lục Thiếu Lâm cởi áo trên, cầm bầu hồ lô sứ xanh, rút nút gỗ đỏ, tưới lên vết thương.
Chẳng bao lâu, máu thịt quanh vết thương đã trở lại bình thường.
Bước ra khỏi phòng ngủ, tới sân, Đàm Thanh lập tức đưa thuốc trị thương và vải trắng sạch.