“Kẽo kẹt” một tiếng, cổng sân mở ra, một phụ nhân thân hình đẫy đà, mặt tròn mắt to đứng sau cửa.
“Mã lão tam, sao hôm nay rảnh mà tới đây?”
Phụ nhân giọng bốp chát nói.
“Chị dâu đừng đùa, là đường chủ tìm Lý Tứ có việc.”
Mã Tam nghiêm túc nói.
“Đường chủ?”
Phụ nhân sững người, nhà gã còn được đường chủ tới tận cửa sao?
“Chị Lý.”
Lục Thiếu Lâm chắp tay cười.
“Ngài chính là đường chủ? Trẻ thế này sao?”
Phụ nhân kinh ngạc nói.
“Đúng vậy, tôi là đường chủ Ngoại Sự Đường Lục Thiếu Lâm, chị cứ gọi tên tôi là được.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu nói.
“Sao được, Lục đường chủ mời vào, mời vào!”
Phụ nhân vội tránh sang một bên, liên tục mời.
“Làm phiền rồi.”
Lục Thiếu Lâm bước vào sân.
Tới khách sảnh, phụ nhân liền bưng trà nước ra.
“Lục đường chủ đừng chê, nhà chỉ có bát trà, không có chén trà.”
Phụ nhân cười nói.
“Không sao, chén trà bát trà cũng như nhau, tôi thực ra còn thích dùng bát trà hơn.”
Lục Thiếu Lâm khẽ nói.
“Chị dâu, Lý Tứ đâu?”
Mã Tam hỏi thẳng.
“Ôi… hắn đang nằm ở đằng sau, cũng không biết hắn chọc phải Xà đầu mục kiểu gì, bị người ta lấy cớ đánh mấy chưởng, thầy thuốc nói bị nội thương, đã uống thuốc dưỡng bệnh nửa tháng rồi.”
Phụ nhân thở dài nói.
Lục Thiếu Lâm nhíu mày, chén trà trong tay “bịch” một tiếng vỡ tan, nước trà đổ tràn xuống đất.
Nửa tháng trước hắn và Mã Tam đều ở Trần Gia Câu!
“Đường chủ!”
Mã Tam vội gọi.
“Không sao!” Lục Thiếu Lâm vẫy tay, lại nói với phụ nhân: “Không biết có thể vào xem thử không?”
“Tự nhiên được, hắn chắc chưa dậy đâu, tôi đi gọi hắn dậy!”
Phụ nhân gật đầu, bước về phòng trong.
Lục Thiếu Lâm theo sát sau.
Vào phòng trong, liền ngửi thấy mùi thuốc.
Phụ nhân gắng sức đẩy đẩy Lý Tứ đang ngáy khò khò.