“Công tử, phong tục nơi này, gọi chồn vàng là Hoàng đại tiên!”
Phùng Thiết lúc này bước tới, nghe lời nam tử liền giải thích.
Dân làng đã bị mấy người bọn hắn đánh ra khỏi sân.
Ra là vậy, đây chẳng phải là tinh quái sao!
Lục Thiếu Lâm chợt hiểu ra.
“Nó ở đâu?”
Lục Thiếu Lâm lại hỏi nam tử, đây chính là nguyên điểm tự đến cửa.
“Chính là trong miếu nhỏ phía sau thôn làng.”
“Đứng dậy dẫn đường!”
Lục Thiếu Lâm quát.
“Công tử, hay là báo cho bang trước, loại tinh quái này thường có thủ đoạn quái dị.”
Phùng Thiết nhắc nhở.
“Có thể có thủ đoạn gì? Nếu thực sự có thực lực thì đã không để đám dân ngu này đến đuổi chúng ta rồi.”
Lục Thiếu Lâm không để tâm phất tay.
Nam tử đứng dậy, bước ra khỏi sân.
Lục Thiếu Lâm để Lý Tài Mã Tam ở lại trông coi điểm đóng quân, còn bốn người kia theo hắn sau nam tử.
Nam tử dẫn năm người tới trước một ngôi miếu nhỏ phía sau thôn làng.
Miếu nhỏ trông còn khá mới, rõ ràng mới xây không lâu.
Trên bàn thờ trước miếu vẫn còn bày lễ vật.
Vừa tới trước miếu, nam tử liền hét lớn: “Đại tiên, đại tiên cứu con!”
Vừa hét vừa định chạy vào trong miếu.
Phùng Thiết nhanh mắt lẹ tay, một vỏ đao đập gã ngã lăn ra đất.
“To gan! Dám làm bị thương sứ giả của ta!”
Một giọng nói the thé vang lên từ trong miếu.
Rồi một con chồn vàng cao bằng nửa người đứng dậy bước ra.
Con chồn vàng mặc một chiếc đạo bào màu vàng, đồng tử vàng nhạt, lặng lẽ nhìn mấy người.
Lục Thiếu Lâm nhìn thấy lạ lùng, con chồn vàng này không chỉ biết nói tiếng người, còn mặc quần áo nữa.
Thế giới này quả nhiên kỳ dị!
“Còn không thả sứ giả của ta ra, không thì bổn đại tiên sẽ khiến các ngươi hồn phi phách tán!”
Chồn vàng lại quát.
“Yêu ma quỷ quái loại ngươi mà cũng dám mạo xưng tiên nhân!”
Lục Thiếu Lâm quát lạnh một tiếng, đùi bỗng đạp đất, lập tức lao về phía chồn vàng.