Lục Thiếu Lâm nghiêm túc chìa ngón tay, cùng Đổng Linh Nhi ngoéo tay làm chứng.
Ngoéo tay xong, tiểu nữ mãn nguyện xoay vòng vòng trong sân.
Sáng hôm sau.
Lục Thiếu Lâm vừa mở mắt liền gọi hệ thống.
Trước mắt lập tức hiện ra bảng hệ thống:
Họ tên: Lục Thiếu Lâm
Nguyên điểm: 63.8
Cảnh giới võ đạo: Luyện Cân viên mãn
Công pháp: Cấp Hoàng thượng phẩm – Mãng Ngưu Kình (tầng đầy)
Cấp Hoàng trung phẩm – Man Hùng Công (tầng một)
Võ kỹ: Cấp Hoàng trung phẩm – Phong Ma Côn Pháp (Đại Thành)
Chưa nhập phẩm – Tam Tuyệt Thương (Viên Mãn), Thái Quyền (Tiểu Thành).
Trên toàn bộ bảng hệ thống đã xuất hiện cấp bậc của công pháp võ kỹ.
Công pháp võ kỹ Đại Hạ thống nhất chia thành bốn cấp Thiên Địa Huyền Hoàng.
Nghe nói còn có công pháp võ kỹ cấp Thần ở trên, nhưng cũng chẳng biết thật giả.
Đã hệ thống nâng cấp xong, Lục Thiếu Lâm liền định tới huyện thành ăn cơm nâng cấp.
Còn về lỗi sờ xác đã được vá chưa, Lục Thiếu Lâm định nâng cấp xong sẽ đi kiểm chứng thử, nhưng theo ước tính của hắn, khả năng cao là đã sửa rồi.
Người ta luôn có tâm lý may rủi, hắn vẫn muốn xác nhận, biết đâu hệ thống lỡ đãng quên mất thì sao?
Bật dậy như cá chép, Lục Thiếu Lâm đứng lên, mặc võ phục vào, cầm thương huyền thiết bước ra sân.
Lúc này trời còn hơi tối, hai chị em vẫn chưa dậy.
Lục Thiếu Lâm nhẹ nhàng dắt ngựa bờm đen ra khỏi sân, đóng cổng sân, thẳng tiến huyện thành.
Nửa canh giờ, Lục Thiếu Lâm đã tới cổng huyện thành.
Vẫn là tửu lâu lần trước, gian phòng riêng đó.
Lục Thiếu Lâm lại gọi hơn chục món thịt, một chậu lớn cơm.
Tiểu nhị vẫn là tiểu nhị lần trước.
Nhìn thân hình Lục Thiếu Lâm ngày càng vạm vỡ đáng sợ, im lặng không nói ghi tên món.
Đợi Lục Thiếu Lâm gọi xong món, liền vội vàng chạy ra khỏi phòng.