Đang suy nghĩ, phía trước có động tĩnh.
Hai bóng đen từ trong thôn lao về phía Lục Thiếu Lâm.
“Công tử.”
Mã Tam rút trường đao, nhắc nhở.
Lục Thiếu Lâm tỉnh táo lại, lúc này bóng đen đã tới sát mép ánh sáng đống lửa.
Dường như chán ghét ánh lửa, bóng đen dừng lại.
Lục Thiếu Lâm nheo mắt nhìn, bóng đen là hai dân làng mặc áo vải thô, chỉ là giờ sắc mặt xám tro, nanh nhọn lộ ra, nhìn mấy người Lục Thiếu Lâm với vẻ mặt đầy khát máu.
Lục Thiếu Lâm nhoẻn miệng cười, hàm răng trắng bóng lấp lánh dưới ánh lửa.
“Mã Tam, dụ chúng lại đây.”
Lục Thiếu Lâm cười nói.
“Ơ, được ạ, công tử!”
Mã Tam sững lại, gật đầu, dùng ngón tay khẽ cứa vào trường đao, máu tươi rỉ ra.
Mùi máu tanh khiến hai con hành thi lập tức không kìm được dục vọng khát máu, gầm lên một tiếng lao tới.
“Các ngươi đừng động đậy!”
Lục Thiếu Lâm hưng phấn nói, rung trường thương, sải bước xông lên.
Thấy người sống tới gần, hai con hành thi càng thêm hung hãn, vung móng vuốt xám tro lao vồ về phía Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm giơ cao trường thương, một nhát chém xuống.
“Vù” một tiếng phá không, “bịch” một tiếng, đầu con hành thi phía trước vỡ tan như quả dưa hấu, óc vàng óc trắng bắn tung tóe.
Con hành thi phía sau còn chưa kịp phản ứng, một thương thứ hai của Lục Thiếu Lâm đã quét ngang tới.
Một tiếng “bịch” trầm đục, cổ con hành thi phía sau bị trường thương quét đứt lìa, máu đen phun trào, đầu “bịch” một tiếng rơi xuống đất, lăn lóc tới chân Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm nhấc chân giẫm lên đầu, khẽ đá một cái tới trước mặt Mã Tam.
Rồi bước tới trước hai xác vô đầu, chạm vào từng thân thể, nhận được hai nguyên điểm.
Mã Tam nhìn cái đầu trước mặt, mí mắt giật giật.
“Đó đó, dọn dẹp chút đi.”