Trương Cốc rời đi rồi, Mã Tam nhìn Lục Thiếu Lâm: “Công tử, tối nay chúng ta trực gác thế nào?”
“Ta trực nửa đêm đầu, ngươi trực nửa đêm sau, gặp tình huống bất thường thì báo ta, đừng gắng gượng, với thực lực ngươi không phải đối thủ của hà yêu” Lục Thiếu Lâm nghiêm mặt nói.
“Vâng, công tử!” Mã Tam gật đầu vâng lời.
Thực lực gã quả thực không được, ngay cả Luyện Bì cảnh cũng chưa đạt, theo cách nói của võ giả, gã không có tư chất võ đạo.
“Ngươi từng đi săn chưa?” Lục Thiếu Lâm cười hỏi.
“Chưa.” Mã Tam vô cảm lắc đầu.
“Ngươi đi mượn thôn trưởng một cây cung săn, chúng ta lên núi săn bắn!” Lục Thiếu Lâm nhìn về khu rừng phía sau làng chài, dặn dò.
“Vâng, công tử!” Mã Tam chắp tay đáp, quay người liền ra khỏi điểm đóng quân, tìm Trương Cốc.
Cũng không biết ở đoạn sông này hà yêu nhiều hay ít?
Lục Thiếu Lâm nhìn về dòng sông phía trước làng chài suy nghĩ.
Chẳng bao lâu, Mã Tam đã cầm một cây cung săn, một ống tên trở lại.
“Công tử, đồ mượn được rồi.” Mã Tam giơ giơ cung tên trong tay.
“Đi thôi! Ngươi dạy ta cưỡi ngựa, ta dạy ngươi bắn tên.” Lục Thiếu Lâm cười nói, cầm trường thương, bước ra khỏi điểm đóng quân.
Mã Tam cầm cung tên theo sau.
Hai người xuyên qua làng chài, tiến vào vòng ngoài rừng núi.
Lục Thiếu Lâm đón lấy cây cung săn, đưa tay kéo thử, lực đạo dồi dào, tốt hơn cây cung mềm nhà mình nhiều.
Rồi bắt đầu tìm kiếm con mồi.
Một canh giờ sau, hai người xách theo con mồi lớn nhỏ xuống núi.
Khuôn mặt dài vô cảm của Mã Tam cũng lộ chút hưng phấn.
Trong đó cũng có chiến lợi phẩm của gã!
Về tới điểm đóng quân, Lục Thiếu Lâm bảo Mã Tam ném con mồi vào góc tường, rồi ngồi trước bàn đá uống trà.
Mã Tam để con mồi xong cũng ngồi xuống.