Lục Thiếu Lâm gật đầu, dẫn Mã Tam bước ra ngoài.
Hai người trực tiếp tới kho, mỗi người lĩnh một con ngựa khỏe.
Của Lục Thiếu Lâm là ngựa bờm đen, của Mã Tam là ngựa vàng vện.
“Mã Tam, ngươi biết cưỡi ngựa không?”
Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
“Biết.”
Mã Tam xoa xoa trán con ngựa vàng vện đáp.
“Ơ… ta lại không biết cưỡi ngựa, lát nữa ngươi dạy ta với.”
Lục Thiếu Lâm sờ sờ mũi.
“Vâng, công tử!”
Mã Tam gật đầu.
Hai người dắt ngựa ra khỏi thủy trại, tới bến cảng lấy cá chép.
Rồi lên quan đạo hướng về thôn Bàn Sơn.
Dưới sự chỉ dẫn của Mã Tam, Lục Thiếu Lâm học được cách lên ngựa, khiển ngựa.
Nửa canh giờ sau, nhờ tố chất cơ thể mạnh mẽ, Lục Thiếu Lâm học cực nhanh, đã có thể cưỡi ngựa bờm đen chạy nước kiệu.
Đã học được rồi, Lục Thiếu Lâm liền để Mã Tam về nhà trước, hẹn ngày mai gặp ở cổng thủy trại.
Mã Tam gật đầu vâng dạ, chắp tay hành lễ, cưỡi ngựa phi về huyện thành.
Lục Thiếu Lâm khẽ thúc bụng ngựa, ngựa bờm đen khịt mũi một tiếng, chạy nước kiệu về phía thôn Bàn Sơn.
Lục Thiếu Lâm trên lưng ngựa từ từ thích nghi với nhịp chạy, bắt đầu chầm chậm cho ngựa bờm đen tăng tốc.
Càng lúc càng nhanh, Lục Thiếu Lâm dần mất thăng bằng, khẽ giật cương, ngựa bờm đen bắt đầu giảm tốc.
Cứ vậy trên đường lúc nhanh lúc chậm, tới khi về tới thôn Bàn Sơn, Lục Thiếu Lâm đã có thể phóng ngựa chạy nước đại.
Cưỡi ngựa tới cổng nhà mình, Lục Thiếu Lâm nhảy xuống ngựa, gõ cổng sân.
“Ai đó?”
Vẫn là giọng trong trẻo của Đổng Linh Nhi vọng ra.
“Ta, Lục Thiếu Lâm!”
Lục Thiếu Lâm cười đáp.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cổng sân mở ra.
Cái đầu nhỏ của Đổng Linh Nhi thò ra: “Đại ca ca, anh về rồi.”
“Ừm, về rồi.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Ồ! Con ngựa đen to quá, đại ca ca, đây là ngựa của anh à?”