Bé gái được thả ra khóc chạy về phía chị mình.
Hai người ôm lấy nhau, khóc thành một mảnh.
Đợi cảm xúc bình ổn, người chị liền định dập đầu tạ ơn Mã Tam.
Mã Tam vội vàng xua tay, chỉ về phía quán trà.
Rồi dẫn hai chị em bước tới quán trà.
Đưa hai người tới trước mặt Lục Thiếu Lâm ở quán trà, Mã Tam liền nói: “Là công tử bảo ta cứu các ngươi, muốn tạ ơn thì tạ ơn công tử chúng ta đi!”
Hai chị em lập tức quỳ sụp xuống đất.
Chị nghẹn ngào nói: “Đa tạ công tử cứu mạng!”
Lục Thiếu Lâm đứng dậy, khẽ nói: “Không cần đâu, đây vốn là địa bàn Hắc Thủy Bang, tự nhiên không dung túng người Tiểu Đao Hội ngông cuồng như thế.”
Nhìn người chị tóc tai rối bù, em gái cũng lấm lem bụi đất, Lục Thiếu Lâm quay đầu nói với Trương lão đầu bên cạnh: “Lão bá, có nước sạch không, để hai chị em rửa mặt qua đã.”
“Có, có chứ.”
Trương lão đầu vội vàng nói.
“Đa tạ công tử, đa tạ Trương bá!”
Người chị lại cảm tạ, theo Trương lão đầu tới phía sau quán trà.
Đợi hai người rửa mặt xong, người chị má vẫn còn sưng đỏ, khom người thi lễ với Lục Thiếu Lâm: “Ơn lớn của công tử, Đổng Giai không bao giờ quên, chỉ là bản thân vẫn còn nợ nần, kiếp sau nhất định kết cỏ ngậm vòng báo đáp công tử!”
“Không cần vậy đâu, hai chị em có dự định gì chưa?”
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Còn dự định gì được nữa, cố sức mà sống thôi.”
Đổng Giai cười buồn, đáp.
Nói xong lại thi lễ với Lục Thiếu Lâm một lần nữa, dẫn em gái tiếp tục bước về bến cảng, xem ra vẫn định làm việc khuân vác hàng hóa.
“Cô nương nhà họ Đổng này là một cô gái tốt đấy!”
Lý Tứ cảm thán.
“Ừm.”
Lục Thiếu Lâm gật đầu.
Rồi ba người lại trò chuyện tiếp.
Một canh giờ sau, tiếng vó ngựa vang lên.
Ba hán tử áo xám cưỡi ngựa xông vào bến cảng, người cuối cùng chính là Ma lão nhị vừa rồi.
Người dẫn đầu là một đại hán vai u thịt bắp, râu quai nón, mặt tròn to.