Ba người tới Nội Vụ Đường, trong đường ngồi một lão già để chòm râu dê.
Đang thong dong uống trà.
“Lão Ư, hôm nay sao có rảnh ghé qua?” Lão già nhìn Ư Sơn cười hỏi.
“Ngô huynh, hôm nay tới là để tiến cử một thiếu niên vào bang, làm tiểu đầu mục!” Ư Sơn đáp.
“Ồ~, là thiếu niên lang đứng sau lưng ngươi à?” Ngô lão nhìn Lục Thiếu Lâm.
“Đúng vậy!”
“Đã là người ngươi dẫn tới, chắc cũng không tệ!” Ngô lão gật đầu.
“Tiểu tử, lại đây.” Nói xong lại nói với Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm bước lên, chắp tay: “Ngô lão bá tốt!”
Ngô lão gật đầu, từ ngăn kéo lấy ra một quyển sổ danh sách, mở lời hỏi: “Tên?”
“Lục Thiếu Lâm.”
“Địa chỉ?”
“Thôn Bàn Sơn.”
“Tuổi?”
“Mười sáu.”
“………”
Điền hết thông tin vào sổ danh sách, Ngô lão lấy từ ngăn kéo khác ra một tấm lệnh bài gỗ màu đỏ đưa cho Lục Thiếu Lâm.
Lục Thiếu Lâm đón lấy xem qua, mặt trước lệnh bài khắc hai chữ Hắc Thủy, mặt sau khắc hai chữ đầu mục, hoa văn phủ khắp cả hai mặt, dưới cùng là một dãy số hiệu.
“Lương tháng tiểu đầu mục ba lượng, tháng sau ngươi có thể tới lĩnh.”
“Cầm lệnh bài có thể ra kho phía sau lĩnh hai bộ y phục, một cây yêu đao!”
“Cũng có thể cầm lệnh bài lên Võ Học Các tầng hai lĩnh bí tịch công pháp!”
“Phàm là sản nghiệp của Hắc Thủy Bang, xuất trình lệnh bài đều được ưu đãi.”
“Lệnh bài cần giữ cẩn thận, nếu lỡ để mất, nhất định phải tới báo cáo!”
“Cũng chỉ nhiêu đó thôi, tiểu tử ngươi nhớ hết chưa?” Ngô lão nói một hơi một tràng dài, nói xong nhìn Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Nhớ hết rồi!” Lục Thiếu Lâm gật đầu.
“Được rồi, lão Ư, việc đã xong xuôi, ngươi có muốn cùng ta uống mấy chén trà không?” Ngô lão lại nhìn Ư Sơn.
“Cũng được.” Ư Sơn gật đầu, quay đầu nói với Lục Thiếu Lâm: “Ngươi tự đi lĩnh đồ, lĩnh xong thì đi tìm Vương An, để hắn phân chia người cho ngươi, tiện thể dẫn ngươi làm quen với bến cảng.”
“Rõ!” Lục Thiếu Lâm chắp tay.
Nói xong cầm lệnh bài nôn nóng bước ra khỏi Nội Vụ Đường, thẳng tới tầng hai.
Vị trí giữa tầng hai chính là Võ Học Các.
Lục Thiếu Lâm nhìn tấm biển, rảo bước bước vào.
Vào trong liền thấy một lão già tóc bạc ngồi ở cửa, vẻ mặt đầy dâm đãng.
Trước mặt một chiếc bàn gỗ, vừa nhìn quyển sách trên bàn vừa cầm bầu rượu tu ừng ực.
Lục Thiếu Lâm bước tới, khẽ liếc mắt nhìn, trên sách vẽ mấy hình người nhỏ, khá là chướng mắt!
Nhận ra có người tới gần, lão già tóc bạc không hề hoảng, khép sách lại, ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Lâm: “Người mới tới à?”
“Vâng, lão bá.” Lục Thiếu Lâm chắp tay.
“Đưa lệnh bài của ngươi cho ta!” Lão già tóc bạc lấy sổ đăng ký từ ngăn kéo ra.
Lục Thiếu Lâm đưa lệnh bài qua.
Lão già đăng ký xong số hiệu trên lệnh bài, ném lệnh bài trả lại cho Lục Thiếu Lâm.
“Vào trong đi! Bên trong treo bức đồ chân ý võ đạo của công pháp Mãng Ngưu Kình, nhất định phải khắc ghi vào đầu, rồi tự mình chọn một bộ kỹ pháp võ học, bên trong có chưởng pháp, đao pháp, kiếm pháp các thứ, chọn xong thì ra đây, ta sẽ đưa cho ngươi phần bí tịch Luyện Bì của Mãng Ngưu Kình.” Lão già vẫy tay nói.
Lục Thiếu Lâm gật đầu, bước vào Võ Học Các.
Vừa vào trong, liền bị bức tranh vẽ mãng ngưu treo trên tường chính thu hút ánh mắt.
Bức tranh vẽ con mãng ngưu sống động như thật, toàn thân cơ bắp cuộn cuộn, mỗi thớ thịt như đều hàm chứa sức mạnh vô cùng, khiến người ta không kìm được mà đắm chìm vào.
Một lúc lâu sau, Lục Thiếu Lâm mới thu ánh mắt lại, hắn đã khắc chắc bức đồ chân ý vào trong đầu!
Quay đầu nhìn vào trong phòng, có ba giá sách lớn.
Lục Thiếu Lâm bước tới giá sách thứ ba, rút vài quyển bí tịch xem thử, đều là kỹ pháp võ học không nhập lưu.
Lại bước tới giá sách thứ hai xem qua, vẫn là không nhập lưu.
Tới giá sách thứ nhất, lần này cuối cùng cũng thấy được kỹ pháp đạt phẩm cấp.
“Hỏa Độc Chưởng”, “Tang Môn Đao”, “Phiêu Vũ Kiếm”, “Phong Ma Côn Pháp”, vân vân……
Kỹ pháp đạt phẩm cấp cũng không có mấy quyển, đều là kỹ pháp cấp Hoàng, còn lại vẫn là không nhập lưu.
Lục Thiếu Lâm tỉ mỉ tìm kiếm, kỹ pháp đạt phẩm cấp nhiều nhất chính là đao pháp và kiếm pháp, lại không có lấy một quyển thương pháp nào!
Hắn cảm thấy dùng trường thương rất thuận tay, cũng dùng quen rồi, không muốn đổi vũ khí.
Nghĩ ngợi một chút, Lục Thiếu Lâm đặt ánh mắt vào quyển “Phong Ma Côn Pháp” kia, đều là binh khí dài, chắc cũng có điểm tương thông, cùng lắm thì coi trường thương như côn mà dùng!
Rút “Phong Ma Côn Pháp” ra xem, bên trong là mười ba thức côn pháp, xem phần giới thiệu, khá là lợi hại!
Chọn cái này vậy!
Lục Thiếu Lâm cầm bí tịch bước ra ngoài.
“Tiểu tử, chọn xong chưa?” Lão già nốc một ngụm rượu, hỏi.
“Vâng, xong rồi, chọn quyển ‘Phong Ma Côn Pháp’ này.” Lục Thiếu Lâm đặt bí tịch lên bàn.
“Hì hì, bên trong không có thương pháp, nhưng Phong Ma Côn Pháp này cũng không tệ.” Lão già liếc nhìn trường thương trong tay Lục Thiếu Lâm, cười nói.
Rồi đăng ký Phong Ma Côn Pháp vào sổ, lại từ ngăn kéo lấy ra phần bí tịch Luyện Bì của “Mãng Ngưu Kình”, cùng một hũ sành đen được bịt kín đưa qua.
“Trong hũ sành này là dầu thuốc luyện Mãng Ngưu Kình, bôi khắp người là được, đủ dùng ba lần, chỉ cần nhập môn rồi thì không cần nữa.” Lão già giải thích.
“Được ạ.” Lục Thiếu Lâm đưa tay đón lấy bí tịch, dầu thuốc.
“Ba ngày sau nhớ tới trả lại bí tịch. Tiểu tử! Mỗi người thể chất khác nhau, công pháp thích hợp cũng khác nhau, nếu Mãng Ngưu Kình ngươi không nhập môn được, có thể tới tìm ta, ta còn có một bộ công pháp riêng Man Hùng Công, chỉ mười lượng bạc là truyền cho ngươi được.” Lão già nháy mắt nói.
“Ơ… được ạ.” Lục Thiếu Lâm gật đầu, nhét bí tịch vào ngực, cầm dầu thuốc bước ra khỏi Võ Học Các.
Xuống lầu, Lục Thiếu Lâm rẽ về phía kho phía sau, lấy lệnh bài lĩnh quần áo, yêu đao về tay.
Đeo yêu đao ngang hông, tay trái cầm dầu thuốc quần áo, tay phải cầm trường thương, hắn rời khỏi thủy trại, hướng về bến cảng.
Tới bến cảng, vẫn là chiếc du thuyền đen đó, Lục Thiếu Lâm sải bước nhảy lên.
“Lục tiểu ca về rồi.” Vương An nghe tiếng động chui ra khỏi khoang thuyền.
“Vương đại ca.” Lục Thiếu Lâm cười đáp.
“Thuộc hạ của cậu tôi đã phái người đi gọi rồi, một tên là Mã Tam, một tên là Lý Tứ, tên đầy đủ tôi cũng không rõ lắm, chúng tôi đều gọi biệt hiệu.” Vương An vừa mời Lục Thiếu Lâm vào khoang thuyền vừa nói.
Vào khoang thuyền, hai người ngồi đối diện nhau.
“Không biết mỗi ngày chúng ta làm gì?” Lục Thiếu Lâm mở lời hỏi.
“Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là tuần tra bến cảng, duy trì trị an.”
“Ngày thường khá rảnh rỗi, với danh tiếng bang ta ở huyện Bình Sơn, cũng chẳng ai dám tới gây chuyện.” Vương An vừa rót trà vừa nói.
“Hôm nay có phải trực không?”
“Tiểu ca hôm nay vừa mới vào bang, không cần trực, mai tới là được.”
“Dưới tay quản sự tổng cộng bốn tiểu đầu mục, các đầu mục thay phiên nhau trực, còn có hai mươi thuộc hạ thường trú ở đây, hôm nay là tôi với một đầu mục khác trực.” Vương An giải thích.
“Ra là vậy!” Lục Thiếu Lâm gật đầu.