Phía đối diện có người cười lớn thế nhưng ánh mắt lại lạnh tanh, bởi vì lời nói của Thạch Hạo quá chói tai, Đế tộc siêu nhiên biết dường nào, ai dám khinh thường?
Từ xưa tới nay, Đế tộc vừa ra là trấn áp tứ phương, bất luận ở thời đại nào thì những cao thủ xuất thân từ những tộc này đều có thể quét ngang thế gian.
Chỉ cần bọn họ xuất thế liền có thể áp chế cả một thời đại!
Có thể nói, Đế tộc vừa hiện thì các tộc đều lu mờ, toàn bộ sinh linh đồng đại của đại thế ấy đều mất đi hào quang, không một ai có thể chạm trán cùng bọn họ.
Hiện giờ, Hoang, chỉ một người lại muốn khiêu chiến toàn bộ mọi người, muốn tất cả mấy vị cao thủ Đế tộc cùng tiến lên, như vầy ngông cuồng tới mức nào chứ cho nên khiến bọn họ nổi giân.
"An Lan? Cũng không phải là chưa bao giờ chiến qua!" Thạch Hạo hời hợt, ung dung và bình tỉnh, hắn lần nữa xuất thủ, muốn giết thú Thời Gian Xích Mông Hoằng.
"Đó là ngươi chắc, nếu không phải có giọt máu cổ kia hóa ra tồn tại khó mà tin được thì ai có thể làm gì nổi cổ tổ An Lan chứ!" Có người quát mắng.
Thiên uyên cách trở, đặc biệt là biển pháp tắc quá khủng khiếp, ngay cả chân thân của Vương Bất hủ cũng không thể nào qua đây được, cho nên dù lúc nào có nói ra tên thì pháp thân của bọn họ cũng không thể nào giáng lâm được.
"Không phục thì cứ lăn tới đây để nhận lấy cái chết đi!" Thạch Hạo đơn giản và thẳng thắn nói.
Xoẹt!
Kiếm khí ngút trời xé rách vòm trời, kiếm thần đỏ đậm trong tay hắn chém lìa bảo lò đỏ rực, Thạch Hạo nhanh chân ép về trước, cầm kiếm chém về Đế tộc!
"Dừng tay!;
Phía đối diện, mấy người Ổ Côn, Tác Cô, Dư Vũ, Khánh Khôn đồng thời áp bức về trước, những người này Thạch Hạo đều biết cả, đây được gọi là những thành viên của Lục Tiểu Đế.
Ngày đó, bọn họ cũng đều rèn luyện ở trong lò Âm Dương của Cô tộc, đều mượn nhờ Thạch Hạo để lột xác, đều là đối thủ cũ cả.
"Ha ha, ngày đó ở dị vự, ở ngay bên trong cổ giới của các ngươi nên ta không cách nào ra tay được, hiện giờ, chính vào lúc này, giết thật sảng khoái, chém toàn bộ các ngươi!"
Thạch Hạo hét lớn, đã từng thân hãm dị vực, bị xem là tù nhân, không thể chiến một trận quang minh chính đại nên vẫn khiến hắn kìm nén một luồng chiến ý, thành ra hôm nay muốn phóng thích toàn bộ.
Lúc nói ra những lời này thì Thạch Hạo cũng không hề thu tay lại, vẫn đang vung lên kiếm đỏ chém thẳng Xích Mông Hoằng, muốn giết hắn chiếm tiên cơ.
Thời khắc này, Ổ Côn với thân hình cao lớn, Dư Vũ với phong thái hơn người... đồng loạt xuất thủ áp sát về trước hòng ngăn cản Thạch Hạo, không muốn hắn trọng thương thú Thời Gian.
"Ầm!"
Xa xa, đám người Thập Quan vương dịch chuyển đồng loạt tiến lên đón đánh những người này.
"Dám cản đường chúng ta, cút ngay!" Tác Cô hét lớn đầy ngông cuồng, giơ tay lấy ra một món binh khí, cổ tháp ngang trời muốn trấn áp mấy người ở đây.