Kim Triển thất bại, không chút bất ngờ nao cả, chàng trai áo bạc chiến thắng một cách ung dung!
"Quá yếu mà, như ngươi mà cũng xứng tranh đấu cùng ta à? Chẳng trách cửu Thiên thập Địa lại bị đồ sát nhiều lần như vậy, quá kém, g**t ch*t sinh linh như các ngươi cũng chẳng có chút tính khiêu chiến gì cả."
Chàng trai áo bạc cười cười giẫm mạnh bên dưới rồi cúi đầu nhìn Kim Triển, hắn vô cùng hung hăng và ngông cuồng, liên tiếp chế nhạo toàn bộ tu sĩ của Đế quan.
Phía sau, sắc mặt của Kim thái quân trầm như nước, việc này khiến bà cảm thấy lúng túng, người lĩnh quân thế hệ trẻ tuổi Kim gia lại bị thua và bị chế nhạo ngay ở trước mặt nhiều người như vậy, thành ra khiến sắc mặt của bà ta tối sầm lại.
Thần sắc của Vương Hi cũng phức tạp không kém, nàng liếc nhìn về phía Kim thái quân, chẳng lẽ không lên cứu ư?
Kim Triển được mệnh danh là nhân vật ngút trời của một đời này, trong thế hệ trẻ tuổi thì đánh đâu thắng đó, nhưng lúc này lại thảm bại như vậy, dưới con mắt của mọi người, việc bị người khác đạp dưới lòng bàn chân là một việc vô cùng nhục nhã.
Ai là người hùng, ai là chân kim, vừa nhìn liền biết, mặc cho mọi người rất căm hận sinh linh dị vực thế nhưng không thể không thừa nhận, bọn họ rất mạnh mẽ.
"Thả hắn!" Kim thái quân lên tiếng.
"Khà khà!" Một vị Chí tôn cười khẩy chặn đứng con đường phía trước của bà ta.
Việc này khiến Thạch Hạo kinh ngạc, hắn vẫn đang hoài nghi Kim gia cấu kết với dị vực, nhưng giờ nhìn lại thì không hẳn là như vậy.
"Bà nói ta thả thì ta sẽ phải thả à? Một tên rác rưởi như vầy thì giữ lại để làm gì chứ!" Chàng trai tuổi trẻ áo bạc ngẩng đầu, dù cho đối mặt với Chí tôn cũng chẳng hề để vào mắt.
Bởi vì hắn biết, Chí tôn của dị vực đủ khả năng bảo vệ hắn, sẽ không bị xung kích.
Keeng!
Hắn rút ra một thanh cốt đao đầy sắc bén chỉ thẳng trước mi tâm của Kim Triển.
"Dừng tay!'
Vương Hi khẽ quát lên, dù sao thì hai người đã có hôn ước, khi nhìn thấy Kim Triển bị người khác chà đạp dưới chân khiến nàng kìm lòng không được nên quát lên, nàng khó mà tưởng tượng ra được, một người mạnh mẽ như Kim Triển lại thất bại dễ dàng như thế.
"Ha ha, vợ nhỏ, ngươi muốn cứu hắn chớ gì, được thôi, theo ta về dị vực đi. Đi theo một người như vậy sẽ sỉ nhục vẻ phong hoa tuyệt đại của mình đó, tên này quá yếu, không xứng ở cùng với ngươi đâu." Người trẻ tuổi áo bạc của dị vực cười ha hả nói.
Bên phía Đế quan, tất cả mọi người đều biến sắc mặt, tên này quá ngông cuồng, quá tự đắc, lại dám đùa giỡn tiên tử Vương gia ở ngay trước mặt mọi người.
Việc này không chỉ sỉ nhục Kim gia cùng Vương gia, mà là đang sỉ nhục toàn bộ tất cả mọi người Đế quan.
"Ngươi quá hung hăng rồi đó, sĩ khả sát bất khả nhục, không biết câu nói này à, ngươi cảm thấy mình vô địch thiên hạ hả?" Thạch Hạo lên tiếng, dù cách rất xa thế nhưng âm thanh lại vô cùng điếc tai.
Chàng trai trẻ tuổi áo bạc rất tự phụ và đầy ngạo nghễ xem thường tu sĩ của Đế quan, thế nhưng khi Thạch Hạo lên tiếng với hắn thì thần sắc khẽ biến.