Sự hiện diện của những người này cũng không hề khiến dị vực coi trọng gì cả, trái lại trong mắt của vài tên cường giả trẻ tuổi của Đế tộc càng bốc lên chùm sáng tựa như soi đói nhìn thấy thức ăn tươi ngon.
Là ánh mắt thèm khát cùng hưng phấn, muốn đại khai sát giới!
Tu sĩ của Đế quan đi ra càng nhiều thì càng khiến phía đối diện càng thích thú, bởi vì, nếu như diệt sạch thì có thể khiến cửu Thiên tiến về hướng hủy diệt nhanh hơn.
"Trước tiên g**t ch*t Chí tôn, sau lại chém tép nhỏ!" Một ông lão lên tiếng, trong mắt hắn thì những người trẻ tuổi cùng với trung niên không tính là gì cả, chỉ cần chém bay đám người Mạnh Thiên Chính thì đại cục có thể định.
Mặc dù là như thế nhưng bọn họ cũng không hề dám manh động, bởi vì song phương đều có tiên khí, nếu như liều mạng thì đôi bên cũng chẳng dễ chịu gì cả!
Là sức mạng khiến người kinh sợ!
"Vẫn nên bắt tép nhỏ trước thì hơn, vãn bối muốn ra tay giết sạch đám mà Đế quan gọi là kỳ tài ngút trời, b*p ch*t toàn bộ con cháu tinh anh!" Phía đối diện có người ngang tàn lên tiếng nói.
Đó là một người trẻ tuổi từng đứng trước thành lớn khiêu khiễn, dùng thiên mâu trong tay chỉ thẳng về phía Hoang.
Mái tóc dài tung bay, ánh mắt lạnh lùng, đây là một trong những sinh linh Đế tộc và là cao thủ cảnh giới Đế tộc, tới đây là vì Thạch Hạo!
Mặc dù là đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất thế nhưng khuôn mặt hắn lại vô cùng trẻ tuổi.
"Ha ha, vẫn nên để ta tới trước thì hơn, để chính tay ta chém giết cái mà Đế quan gọi là thống lĩnh, thật sự rất chướng mắt khi thấy đám này!" Một vị trung niên lên tiếng, ánh mắt mang theo vẻ hung ác, mái tóc dày đặc tựa như thác chảy, hắn đứng lơ lửng trên không nhìn xuống phía đối diện.
Chí tôn không hề nói lời nào, cứ để mặc bọn họ ngông ngênh.
Tu sĩ của Đế quan vô cùng căm tức, đám người này quá kiêu ngạo, chẳng hề đặt ai vào mắt cả.
Mạnh Thiên Chính thở dài, tuy rằng Đế quan đi ra không ít người thế nhưng nếu như muốn quyết đấu thì hơn phân nửa sẽ bị thiệt thòi.
Hắn muốn ngăn cản, không muốn những người trẻ tuổi cùng với trung niên của phía mình ứng chiến.
Nhưng mà, có thống lĩnh thẳng tính thà rằng chết trận chứ không lùi bước thét dài bước ra khỏi hàng.
Nếu như sợ chết thì bọn họ đã không ra khỏi Đế quan, những người dám ra đây thì đã khong màng sinh tử rồi.
Thần sắc của Mạnh Thiên Chính trở nên nghiêm túc, muốn để những thống lĩnh này về lại Đế quan.
"Ta chỉ muốn chiến một trận, chứng minh huyết tính của ta vẫn còn, dù cho không địch lại thì cũng phải dũng cảm chiến một trận, các tộc trong Đế quan sẽ không khuất phục, huyết chiến tới cùng!"
Một vị thống lĩnh lên tiếng đồng thời nhanh chân tiến lên.
Người phía sau há miệng như muốn khuyên can hắn, thế nhưng sau đó cũng chỉ là trầm mặc không nói gì.
Tu sĩ của các tộc trên Đế quan im lặng, thiên địa trở nên yên tĩnh lại.
Rất nhiều người đều biết hắn muốn làm gì, dù cho chết cũng không cúi đầu, trở thành người tiên phong cho các bộ tộc trong Đế quan đang do dự kia.
Dùng máu để làm rọi sáng chí hướng, khiến cho những tu sĩ do dự thấp thỏm trong Đế quan đứng lên, bỏ đi sự rụt rẻ mà thay vào đó là k*ch th*ch huyết tính.
Có người cho rằng hắn rất ngu, thế nhưng cũng có rất nhiều người với tâm trạng phức tạp cùng chấn kinh trong lòng, ánh mắt của không ít tu sĩ các tộc không còn sợ hãi nữa mà thay vào đó là hừng hực.