Bên ngoài tường thành đứng một loạt bóng người, tựa như là từng ngọn núi lớn đứng sừng sững nơi đó, không phải thân hình to lớn mà là khí thế hùng hồn.
Mỗi một người đều mạnh mẽ tới đáng sợ đứng nơi ấy, lạnh lùng như vực sâu lạnh giá, tựa như giết thẳng từ dưới địa ngục lên, giãy khỏi gông xiềng và tái hiện ở nhân gian.
Đây là một đám Ma thần, từng người đều rất khùng khiếp, sát khí ngập trời!
"Ra đây đánh một trận nào, sẽ chém bay đầu lâu của ngươi!" Người trẻ tuổi dưới tường thành kia lần nữa quát lớn, trong tay giơ lên thiên mâu chỉ thẳng Thạch Hạo nơi phương xa.
Sa mạc rộng lớn vô ngần.
Những người này đã ra khỏi Thiên uyên và đứng thành hàng phía trước khiến cho hư không vặn vẹo theo, đó là do khí thế đầy mạnh mẽ gây nên!
Thiên uyên có thể ngăn cản bước chân của sinh linh Bất hủ thế nhưng lại không thể giam cầm với lĩnh vực Nhân đạo, mọi người đều có thể bước qua.
Thạch Hạo cười tươi mang theo sát cơ, trước đây không lâu hắn còn dám chém giết với An Lan, lúc này há lại sợ đám người bên dưới?
Một số người trên tường thành trầm mặc, bọn họ không hề muốn tái chiến, hy vọng có thể cướp lấy hòa bình trong vài trăm năm, không muốn lại sát phạt nữa. Bởi vì, sự mạnh mẽ cùng với hung hãn của dị vực đã rõ như ban ngày rồi!
Hiện giờ mọi người đều hi vọng, mấy trăm năm sau sẽ có viện quân xuất hiện, đám cường giả bí ẩn ngày xưa kia sẽ xuất quan đi chém giết.
Trước đây không lâu bọn họ còn trơ mắt nhìn cửa thành Đế quan bị An Lan hủy diệt, một bàn tay vụt ngang trời cao khiến mấy vạn cường giả chết đi.
Loại thảm kịch đó khiến không ít người ớn lạnh sợ hãi đau đớn, cường giả chết đi kia có người là phụ huynh, là thân nhân của bọn họ.
Chỉ là, một hiện thực tàn khốc đang bày thẳng trước mặt, đạo hạnh ở phía dưới kia thấp nhất cũng là sinh linh thuộc cảnh giới Độn Nhất, còn lại là Chí tôn, đều đứng ở đỉnh cao Nhân đạo.
Mà trong Đế quan này, có mấy vị Chí tôn?!
Rất nhiều người hữu tâm vô lực, đạo hạnh kém xa, dù cho rất muốn giết địch thế nhưng lại không đủ tư cách.
Ngoài ra cũng có vài người cảm thấy bất an trong lòng, sinh linh Bất hủ kia sẽ tới sao?
Nên biết, đại kích bằng đồng kia nằm ngang trong Thiên uyên, muốn xây dựng một con đường để đưa tu sĩ cấp bậc Tiên đạo xông qua.
Mà bên trên đại kích kia lại có một sinh linh Bất hủ đang chần chờ, mặc dù không cách nào xông qua Thiên uyên nhưng ai mà dám đảm bảo hắn sẽ không qua được đây.
"Ta chắc chắn hắn không trả giá bằng máu đâu. Cơ bản không thể nào qua được đây, Thiên uyên đã phong tỏa Biên hoa, Bất Hủ giả không cách nào đặt chân qua đây được." Mạnh Thiên Chính nói.
"Vạn nhất qua đây thì sao?" Kim thái quan mở lời.
"Nếu như hắn trả giá bằng máu qua đây thì ta có thể chém hắn!" Mạnh Thiên Chính lên tiếng.
Ầm!
Lần này tựa như đã đốt cháy ngọn lửa trong lòng mọi người, từ khi bắt đầu cho tới hiện tại, tuy rằng Đế quan chưa hề bị công phá thế nhưng mọi người lại rất áp lực và đầy thấp thỏm, Mạnh Thiên Chính vừa nói ra câu này thì khiến rất nhiều người run rẫy, luồng máu trong lồng ngực lại đang nóng dần lên và sục sôi không ngừng.
"Giết bọn họ!" Có thống lĩnh hét lớn.
"A ha, một đám bại trận thì cũng chỉ biết rụt đầu rụt cổ trong thành mà thôi, xem chúng ta phá quan như thế nào nè, giết sạch bọn chúng!"
Bên dưới tường thành chợt có Chí tôn hét lớn, vóc người trung đẳng thế nhưng lại mang theo khí thế khiếp người vô cùng, tựa như là một tòa Ma sơn trấn áp thiên địa mệnh mông, đứng sừng sững ở phía trước tường thành.