Có người nói, rừng Hỏa Tang là ở Hỏa châu chứ không phải ở Tội châu, họ đã nhớ lầm rồi đó, ban đầu, rất nhiều văn thư ghi lại rừng Hỏa Tang nằm ở Tội châu, không tin ngươi có thể tra là ra thôi, chỉ là trong một đoạn văn thư đã lỡ bút ghi như thế, nhưng lúc đó mọi người đều hiểu rằng vùng đất Hỏa quốc là của Tội châu.
Thiên địa yên tĩnh, Thạch Hạo đứng thẳng nơi đó.
Hết thảy đều kết thúc rồi ư? Cuộc chiến hai giới đã có một kết thúc.
Nhưng mà, người từ trần, người biệt ly, không gặp từ đây, đó là sự tiếc nuối cả đời cũng như cả thương cảm, Thạch Hạo không một lời nào, vô cùng trầm mặc.
Ầm ầm!
Thiên uyên sớm đã rạn nứt và bốc cháy, nơi đó có đại dương màu đỏ là biển quy tắc, có ngọn lửa nhân quả hừng hực ngăn cách hai giới.
Trong đó có tiếng tụng kinh, có tiếng nổ mạnh, còn có tiếng la giết của chiến tranh.
Thạch Hạo bị đánh thức rồi chợt ngẩng đầu nhìn về trước, bên trong biển trật tự màu máu ấy là Đế thành nguyên thủy nổ tung và bốc cháy.
Ngoài ra, nơi ấy còn có một bóng người mờ ảo ngồi xếp bằng miệng tụng chân kinh, thân thể càng ngày càng phai mờ cho tới khi hoàn toàn biến mất mới thôi.
Vị vương còn sống sót cuối cùng trong bảy Vương đã qua đời, thân thể thành không, nguyên thần tịch diệt, chính vị này đã làm nổ tung nơi đây, đã khiến Đế thành nguyên thủy rơi vỡ, Thiên uyên nổ tung, như thế mới thành công cho vụ trấn áp cuối cùng!
Thời gian cũng không dài lắm, hoặc có thể sẽ là vài trăm năm sau thì biển pháp tắc ấy sẽ biến mất, mà thứ này cũng là một phần lực cuối cùng mà người có thể tận khả năng làm được.
Tiếng kêu giết rầm trời!
Đó chính là anh linh bất diệt của Đế thành nguyên thủy đang gào thét gầm rú, mang theo sự huy hoàng đã có trở về trong ngọn lửa hừng hực ấy, và sắp sửa cũng sẽ lại tan thành mây khói.
Đế thành nguyên thủy đã diệt sạch!
"Tộc nhân... đề đã chết cả."
Trên tường thành Đế quan, một đám trẻ nhỏ khóc rống, đây là một màn cuối cùng mà bọn chúng thấy, cổ thành đã nuôi dưỡng bọn chúng đã bị hủy, toàn bộ người thân đều chết trận.
Từ cổ chí kim, tòa thành trì này vẫn luôn ở phía trước nhất để trấn thủ Biên Hoang. Bây giờ, nó bốc cháy gần như không còn gì, biến mất bên trong sự vinh quang!
Thành còn người còn, thành vong người vong! Những người ấy, những gia tộc ấy đã cố gắng giữ vững lời hứa của mình, toàn bộ linh hồn quy về chiến trường, máu huyết anh linh nhiễm xuống trong thành.
Thạch Hạo nhìn thất cả những thứ này rồi thu lại thương cảm đồng thời ánh mắt trở nên lạnh lẽo, rừng Hỏa Tang đã rời xa, Đế thành nguyên thủy cũng sụp đổ, những thứ này không hề khiến hắn chán chường gì cả mà thay vào đó đã khiến cho đấu chí của hắn càng hùng hồn không gì sánh được hơn.
"Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn!" Đây chính là tiếng hò hét trong lòng của hắn, hắn phải càng mạnh mẽ hơn, muốn giương lên ý chí Côn Bằng hòng vọt thẳng trời cao.