Hoa dâu lửa nở rộ trôi dạt theo gió cuốn.
Cả trời đều là mưa hoa màu đỏ, cánh hoa bóng loáng như thủy tinh và đỏ tươi như bị nhuốm máu không ngừng bồng bềnh xuống dưới.
Thạch Hạo giang tay như muốn nắm lấy thứ gì đó thế nhưng chẳng có gì cả, những cánh hoa đỏ sậm rơi xuống và vỡ nát hóa thành mưa ánh sáng.
Phía trước Thiên uyên, ngay giữa sa mạc vô ngần, bên dưới khí tức của Vương Bất hủ đang ngập tràn lan tỏa, gì mà cánh hoa, gì mà Hỏa Tang thụ, phàm là những thứ rơi xuống thì đều hóa thành mưa bụi.
Thạch Hạo hét dài tựa như dã thú bị thương, mái tóc đen đầy đầu rối loạn, hai mắt đỏ ngầu, luồng bi phẫn không ngừng được phát tiết.
"A..."
Hắn hét lớn đầy oai hùng khiếp người, cả người hóa thành một vệt sáng giết thẳng tới trước khiến cả trời cao vạn cổ chấn động theo!
Thời khắc này, khí tức của hắn là tuyệt thế, là mạnh mẽ, không gì sánh được, sức chiến đấu tuy rằng đang suy yếu thế nhưng vẫn có thể tiếp tục chiến một trận với Vương Bất hủ!
"An Lan, ngươi nạp mạng đi!" Thạch Hạo hét lớn, khí thôn vạn dặm, khí tức hủy diệt lan tràn.
Hắn chém thẳng ra một chiêu kiếm, bổ ra đại dương màu đỏ kia như muốn tiến vào bên trong Thiên Uyên đầy hỗn loạn ấy, muốn chặn đứng An Lan và muốn đoạt lại Tội châu.
Nơi đó có hậu nhân Tội huyết, có hậu duệ của phong Vương giả, càng có người mà hắn đang để tâm!
"Giết!"
Thạch Hạo dùng hết mọi khả năng, một chiêu kiếm chém đoạn Thiên uyên, quá mức ngông cuồng khủng khiếp, cũng chính vì thế nên đã phải trả cái giá cực cao, nơi đó là đại dương của trật tự.
Quy tắc đầy trời, xích thần đan dệt, đỏ tươi khắp chốn tựa như là biển máu cuồn cuộn, chỉ vừa mới tiếp cận thì hắn đã gặp phải việc cắn trả.
Phụt!
Thạch Hạo ho ra đầy máu tươi, tuy rằng hắn đã chém ra Thiên uyên, đã nhìn thấy được bóng lưng của An Lan thế nhưng bản thân cũng phải đánh đổi rất nhiều.
"Rầm!"
Đỉnh lớn ngang trời quây vòng quanh hắn, sinh linh bên trên đỉnh đầu lơ lửng Vạn vật mẫu khí không ngừng kết ấn và tạo thành một vùng độc lập ngăn cách lấy biển trật tự đang hỗn loạn kia.
Hắn đang hộ pháp giúp Thạch Hạo!
Ầm ầm!"
Du Đà, An Lan phản kích, bọn họ muốn tiến về lại dị vực thế nhưng khi thấy Thạch Hạo dám xông lại thì toàn lực xuất thủ.
Đồng thời, đáng sợ nhất chính là, năm tờ pháp chỉ không ngừng phát sáng và cuồn cuộn ra uy thế vô thượng, đó là tổ thuật của Vương Bất hủ đang được giải phóng, vang dội cả cổ kim.
Có Vương Bất hủ âm thầm ở lại dị vực, chân thân không hề tới đây thế nhưng thần thông chí cao của bọn họ lại hóa thành dấu ấn và sớm phong ấn tiến vào trong các tờ pháp chỉ này, lúc đốt cháy thì cũng chẳng khác khi chân thân giáng lâm là mấy.