Một châu bị hủy diệt, lún sâu xuống dưới, tử khí u ám.
Bàn tay xương trắng lướt ngang trời xanh tiến về phía trước, tình cảnh này khiến người khác tuyệt vọng, vô số vòm sao trên trời khi đối diện với bàn tay lớn này cũng chẳng tính là gì, chúng tựa như là những hạt bụi bặm không ngừng rơi lả tả xuống dưới.
Khí tức ấy trào dâng, những nơi bàn tay này lướt qua thì sinh linh nơi ấy bị tận diệt!
Ầm ầm!
Bàn tay xương trắng xuất hiện ở bầu trời của châu thứ hai, càn khôn ép sụp, khí tức vô thượng trào dâng, mặt đất lún sâu, rất nhiều sinh linh hóa thành mưa máu trong nháy mắt.
Tình cảnh này khiến người ta sợ hãi, thần hồn của toàn bộ sinh linh đều lạnh run, cơ bản chẳng hề có biện pháp đối kháng nào cả.
Lúc này, dù là những châu xa xôi khác thì chúng sinh cũng đang nơm nớp lo sợ, tựa như tận thế đang kéo dần tới, ai nấy cũng đều cảm nhận được khí tức diệt thế đang dần tiếp cận.
Nhất là nhóm tu sĩ cũng như các đại cao thủ thì trắng bệch sắc mặt, dù cho cách nhau cả ngàn vạn dãy núi, cách xa ức vạn dặm thì cũng cảm nhận được mùi vị của sự hủy diệt.
Đó là tận thế, là cuộc hạo kiếp chung cuộc!
Làm sao lại như thế? Một vài tu sĩ khẽ hét toáng lên đầy đau đớn thê thảm, bọn họ không cách nào trốn thoát được!
Dù cho có bước vào tế đàn và trốn xa cả trăm vạn dặm, thậm chí là ngàn vạn dặm chỉ trong nháy mắt, thế nhưng cũng không thể nào tránh thoát.
Bởi vì, bàn tay xương trắng mang theo tơ máu kia đang từ từ bao phủ tới và cứ thế đè ép cả hơn nửa châu, nó to lớn vô biên, những nơi đi qua là núi lở đất sụp, biển nước sấy khô!
"Ai có thể cứu chúng ta được bây giờ?" Dù cho là một ít đại tu sĩ cũng phải tuyệt vọng mà gào thét, đối với bọn họ thì đây là thiên tai, sớm đã không phải sức lực của bản thân có thể chống đỡ được.
Mà dân thường thì lại càng không có chút cơ hội nào, chỉ có thể chờ đợi cái chết dần kéo tới.
Một vài đứa bé nhỏ khóc lóc khan cổ với ba mẹ mình.
Những bé gái thân thể run rẩy nhào vào lòng của mẹ mình, trên mặt giàn giụa nước mắt cùng nhau biến thành sương máu.
Đây là hạo kiếp, là thảm kịch trong nhân gian, là tình cảnh tận thế mà sinh linh đồ thán.
Ầm ầm ầm!
Xương tay màu trắng của An Lan vượt qua ngàn tỉ dặm trong hư không, đã lướt qua năm đại châu và tạo nên sát kiếp không thể nào tưởng tượng nổi, cũng không biết đã có bao nhiêu sinh linh chết trong quá trình này.
Vùng đất chết lên tới ngàn tỉ dặm, những nơi bàn tay đi qua thì chẳng còn sót lại thứ gì cả, phàm là sinh linh thì đều nổ tung, biến mất vĩnh viễn.
Mãi cho tới khi bàn tay ấy lướt qua đại châu thứ chín thì nó mới thu lại, khí tức của Vương Bất hủ dần dần biến mất, không còn trắng trợn như trước mà từ từ yên tĩnh lại.
Xương tay vẫn to lớn như trước, không còn phóng thích khí tức hủy diệt nữa, toàn bộ những gợn sóng bắt đầu được khống chế và khó lòng tiết bừa bãi ra ngoài nữa.
Quả nhiên, khi tới đại châu thứ mười thì đại địa rạn nứt, sơn hà sụp đổ, tuy rằng có tử thương thế nhưng vẫn có rất nhiều sinh linh may mắn sống sót, không hề bỏ mạng.
Tiếp đó, tốc độ của bàn tay ấy biến chậm, những khí thế lưu chuyển kia không còn điên cuồng nữa mà đang từ từ hòa hoãn trở lại.
An Lan đang khống chế lại sức mạnh của bản thân tựa như có kiêng dè điều gì đó, hay là đang sợ sẽ phá nát thứ gì đó?
Tiếp sau đó, trên vòm trời tuy rằng có một bàn tay xương màu trắng bao phủ nhật nguyệt, ngông nghênh lao vút qua, thế nhưng cũng không tạo thành lực phá hoại nào cả, sơn hà cũng không còn run rẩy gì nữa.
Vương Bất hủ đang cố ý khống chế, không còn mặc cho khí tức của bản thân hủy diệt đi vạn vật.
Đây chính là cường giả cái thế, một khi khí tức tự nhiên tiết ra ngoài thì trời long đất lở, sao trời rơi rụng.
Rốt cuộc, hắn cũng đã tới gần một đại châu nào đó!
Hết thảy những thứ này đều phát sinh trong nháy mắt, tốc độ cực nhanh, chẳng hề ngắt quãng gì cả.