An Lan muốn mang thứ gì đi đây? Đây là điều mà mọi người đều muốn biết.
Ngày xưa khi tu sĩ dị vực xông quan thì cũng từng hô hào tìm kiếm thứ gì đó, thế nhưng không một ai biết được đó là thứ gì.
Lần này, thứ mà An Lan mang đi chính là thứ kia ư?
Đây là một chuyện động trời!
Nó đáng giá để tất cả mọi người cùng suy ngẫm, cảnh giác, tới tột cùng đó là thứ gì mà lại khiến cho ngay cả Vương Bất hủ cũng phải nhúng tay vào, thậm chí còn tiến tới bước ngoặt liều mạng nữa!
Khí tức cực kỳ thê thảm phả vào mặt, thiên địa gần như nổ tung, hư không nóng chảy, Vương Bất hủ ra tay thì ai có thể địch lại!?
Cánh tay kia của An Lan to lớn tới mức che kín cả bầu trời, bao phủ cả thương vũ, thế nhưng nó đã bị đại dương màu đỏ do Thiên uyên hóa thành từ từ ăn mòn và xương trắng hếu lộ rõ, rất là đáng sợ.
Ầm!
Tiếng va chạm to lớn chấn động lòng người, toàn bộ tu sĩ từ tầng cao nhất tới đứa nhỏ thường dân đều run lẩy bẩy, linh hồn lạnh buốt, cơ thể lẫn thần hồn như muốn nổ tung.
Bàn tay xương trắng ấy quá to lớn, những ngôi sao vờn quanh chẳng đáng là gì khi so với nó, một nắm liền bóp nát cả cửa thành lầu!
Nên biết, tòa Đế quan này đã tồn tại vô tận năm tháng, được xây dựng từ rất nhiều xác của các ngôi sao, hình thành nên một tòa thành trì bất hủ, thế nhưng hiện giờ đã không cách nào ngăn cản được một đòn của An Lan.
Cửa thành lầu bị bóp nát, một đám cường giả đứng bảo vệ nơi ấy, bao gồm cả một vài thống lĩnh phi thường mạnh mẽ không kịp hét thảm tiếng nào, cứ thế nổ tung ngay tại chỗ.
Là một thảm kịch, bên trên cửa thành lầu ấy chí ít cũng phải mấy vạn tu sĩ, bởi vì khu vực ấy rất là to lớn, là bệ đài cao bao la do sao lớn xây thành, kết quả toàn bộ quân số canh giữ nơi ấy đều mất mạng.
Trong đống loạn thạch, bên trên thiên thể bốc cháy là sương máu tung bay, đó chính là tinh lực của hơn vạn tu sĩ sau khi chết đi bay lên, hoàn toàn không còn sót lại thứ gì dù là hài cốt!
"A..."
Trên tường thành nơi xa xa có rất nhiều người rống to, con mắt đỏ bừng, nơi đó có huynh đệ của bọn họ, có bậc cha chú, thân thân của bọn họ, còn có chiến hữu lâu nay, kết quả lại chết thảm như thế.
Ầm!
Đế quan phát sáng, toàn bộ phù văn tỏa sáng bảo vệ nội thành, bảo vệ những đoạn tường thành khác.
Trên thực tế, ngay giây lát vừa nãy nếu không phải những phù văn này được kích hoạt, trận pháp Tiên đạo thức tỉnh thì toàn bộ sinh linh trong thành đều nhận lấy tai kiếp, đều phải chết!
Bởi vì, chỉ cần khí tức của Vương Bất hủ tràn ngập ra thôi thì cũng đủ chém giết chúng sinh rồi!
Vừa nãy, trong nháy mắt ngắn ngủi như thế mà đã có mấy vạn tu sĩ ra đi, cũng không phải do nắm tay lớn ấy bóp nát mà khi nó từ trên trời cao phá nát cửa thành lâu và hạ xuống thì khí thế từ chính bàn tay ấy đã gây nên.
Một đám nhân vật trọng yếu của Đế quan như muốn rách cả mí mắt, thế nhưng lực bất tòng tâm, đoạn tường thành mà bọn họ đứng cũng đã rạn nứt, thiếu chút nữa cũng nổ tung theo.