"Bất diệt? Đều bị người khác đánh thẳng vào trong đỉnh, chuẩn bị luyện hóa rồi kìa!"
Trên tường thành Đế quan có người ngứa mắt, rất muốn có thể tru diệt An Lan ngay tức khắc, thế nhưng nhiều người đều hiểu, muốn giết Vương Bất hủ là một việc rất khó.
Dù cho Hoang đã chiếm lấy thượng phong, nhưng hơn phân nửa sẽ có phiền phức.
Vù!
Đỉnh lớn rung động, mẫu khí vạn vật lưu chuyển bên trong, nắp tiên kim chín màu lấp lánh tỏa ra ánh sáng lung linh, bắt đầu luyện hóa An Lan.
Keeng!
Đồng thời, cũng trong lúc đó thì kiếm thai Đại La phát sáng khuấy động bên trong đỉnh, không ngừng chém xuống từng luồng tiên mang, thật sự như muốn g**t ch*t An Lan.
Trong tiếng boong boong thì An Lan dùng tấm cổ thuẫn bên tay trái ngăn cản bảo vệ bản thân.
Tiếng ầm vang vọng, tháp chín tầng ép xuống chặn lấy ở miệng đỉnh, hợp lực luyện hóa An Lan, như muốn g**t ch*t hắn ngay tại nơi này.
"Cổ tổ!"
Một đám sinh linh dị vực hét lớn, đặc biệt là đám người của bộ tộc An Lan thì càng khiếp sợ cũng như tức giận, đường đường là một đời Vương Bất hủ, được mệnh danh là thần thoại bất bại thì làm sao có thể bị người trấn áp chứ?
Đỉnh lớn lắc lư ba cái, Thiên uyên liền chấn động ba lần, cả phương vũ trụ này gần như muốn sụp đổ.
"Cổ tổ Du Đà!"
Có người của dị vực hoảng loạn hô lớn tên Du Đà, hi vọng hắn sẽ ra tay, nếu không, rất có thể An Lan sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ bị Hoang g**t ch*t ngay bên trong Thiên uyên kia.
Du Đà cau mày lại, cảm thấy vô cùng bất ngờ, bởi vì, chỉ một giọt máu mà thôi, đáng lý nó sớm đã đốt cháy sạch tiềm lực, làm sao còn có thể phát ra thần uy như thế này?
"Pháp môn Hắn hóa tự tại quả không hổ là tuyệt học kinh sợ cả cổ kim, lợi hại như thế!" Du Đà than thở, chỉ có thể cho rằng loại cổ pháp này quá nghịch thiên.
Hắn nâng lấy Đế thành nguyên thủy và chuẩn bị xuất thủ, nếu không, rất có thể An Lan sẽ gặp sự cố!
Đều là Vương Bất hủ nên hắn biết năng lực của đối phương, hiểu rõ hơn bao giờ hết tình huống của sinh linh ở cấp số này, tuy rằng khó g**t ch*t thế nhưng giọt máu đó chưa đốt cháy sạch sẽ thì vẫn khiến lòng người khó yên, hắn không thể không xuất thủ được.
Ầm ầm!
Thiên uyên chấn động, Đế thành nguyên thủy phát sáng.
Du Đà chấn động nâng lên tòa thành cổ kia rồi lộ vẻ nghiêm túc, bởi vì, hắn cảm nhận được một luồng nguy cơ.
Giữa bầu trời là xích thần trật tự màu đỏ đan dệt bao phủ bốn phía, trấn áp lấy sinh linh mạnh mẽ bên trong Thiên uyên.
Tựa như là lời nguyền rủa vậy, sinh linh cấp Bất hủ khi ở đây sẽ nhận lấy ảnh hưởng vô cùng to lớn, gần như sẽ bị trấn áp vậy, từng người đều cảm thấy tâm trạng rất nặng nề.
Thạch Hạo đã cảm nhận được một luồng nguy cơ, đó là bắt nguồn từ sự trấn áp của Thiên uyên đồng thời cũng cảm thấy không ổn, khắp thân thể hắn đều là ký hiệu, sức mạnh của giọt máu kia sắp biến mất ư.
Sự trấn áp của Thiên uyên sẽ không hề phân biệt địch ta, sẽ giải phóng quy tắc sức mạnh thần bí nào đó đối với cả hắn cùng An Lan.
Đồng thời, giọt máu vô cùng thần bí kia đang bốc cháy, đang hóa thành hào quang bên trong cơ thể của hắn, nó tựa như muốn tiêu tán và sức mạnh của hắn đang suy giảm, hai việc này đều phát sinh cùng một lúc.