Ai đang nói vô địch, ai dám nói bất bại? Thời đại Đế cũng phải chết vẫn chưa từng nghe thấy!
Những câu này khiến người người thay đổi sắc mặt, đặc biệt là câu "Thời đại Đế cũng chết vẫn chưa từng nghe thấy" thì càng khiến sinh linh Bất hủ xúc động hơn, vì sao lại nhắc tới niên đại đó?!
Trấn áp An Lan, lời nói được phát ra từ trong miệng của người trẻ tuổi này khiến trăm nghìn vạn đại quân trên sa mạc vô ngần phía trước Đế quan đều yên tĩnh, lặng ngắt như tờ, sau đó là sục sôi.
Tu sĩ dị vực đều tức giận, chỉ một thiếu niên nhưng lại dám nói sẽ áp chế An Lan? Đó là cổ tổ, là tồn tại chí cao, càng là một loại tín ngưỡng!
Ai dám khinh thường, ai có thể khinh thường, khiêu khích cấm kỵ tất phải giết!
"Giết hắn!"
"Kẻ mạo phạm Vương của ta phải chết!"
Tu sĩ các tộc hét lớn rồi dồn dập bay lên không để ra tay, bởi vì, rất nhiều người đều đã gặp Hoang và biết hắn là ai!
Đã từng là tù nhân, chỉ một thiếu niên mà lại dám maọ phạm Vương Bất hủ, thật sự gan to bằng trời! Phải lột da róc xương, trấn áp linh hồn vào trong mắt biển của biển khổ.
Đương nhiên, bọn họ cũng nhìn ra được điểm không bình thường của Thạch Hạo, nếu như ai chưa từng gặp qua thì khó mà nhận ra được, khí chất lúc này của hắn quá khác trước!
Tuy trẻ tuổi nhưng lại có khí thôn sơn hà, có khí phách duy ngã độc tôn, trên trời dưới đất ngoài ta còn ai!
Mái tóc đen phất phới, mắt thần như điện xẹt khiến người ta khó có thể nhìn thẳng, càng làm cho người khác cảm thấy nơm nớp lo sợ!
Ầm!
Một lát sau, Thạch Hạo nghiêng đầu nhìn về phương hướng dị vực, tựa như trời long đất lở vậy, trời cao rạn nứt, sa mạc vô ngần lún xuống, ánh mắt đó còn khủng khiếp hơn cả hư không đại liệt trảm nữa.
"A..."
Một đám người hét thảm, có người bị ánh sáng đó đâm trúng thì trở thành một đám mưa máu ngay tức khắc, còn có người bị chém thành hai khúc, tình cảnh vô cùng đáng sợ.
Ầm!
An Lan xuất thủ, mâu cổ hoàng kim vạch nhẹ một cái ngăn cách lại trời cao, ngăn cản tất cả những thứ này.
"Một giọt máu, bất quá chỉ là vết tích tàn khuyết mà thôi, dù cho ngươi là ai cũng khó có thể thoát khỏi kiếp nạn số mệnh!" An Lan lên tiếng, lời nói trầm ổn, cho tới lúc này hắn vẫn chưa từng dao động chút nào.
Xoẹt!
Thạch Hạo ra tay, không cần nói nhiều, một tay vung lên, thần mang to lớn vọt lên tận mây, tựa như là dung nham của núi lửa phun ra rọi sáng cả bầu trời, uy thế chấn động cả đất trời.
Ầm ầm!
Tiếp đó, đột nhiên cả người hắn phát sáng rồi quét ngang một cái khiến càn khôn chấn động! Hào quang óng ánh đó hóa thành một thanh đao, đao trảm đạo!
Thời khắc này, thanh đao này cắt lìa quy tắc mọi thế giới, tách ra hoa văn đại đạo, chém thẳng tới, phá tan tất cả ngăn cản!
Gào!
Vô hình trung, trong hư không phát ra tiếng gào lớn.
Đó là khí thế của An Lan, hắn không hề lên tiếng thế nhưng lại tuôn ra sát khí vô lượng và nổ tung ở nơi đó, mơ hồ có thể thấy được một vị Quân chủ cái thế đang thét dài!
Càn khôn nổ tung, hư không phát ra âm thanh đáng sợ tựa như ác quỷ vạn cổ gầm rú.
Hắn dùng thanh trường mâu trong tay đón đỡ và đâm thẳng về phía trường đao kia!
Tất cả mọi người đều lộ vẻ khiếp sợ, đặc biệt là sinh linh của dị vực, dù gì đây cũng là Vương của bọn họ, là tín ngưỡng của bọn họ, thế nhưng lại bị người thiếu niên này ép phải toàn lực ra tay.