Ma nữ có làn da trắng mịn, mái tóc buông xuống xung quanh chiếc cổ trắng ngần như thiên nga, gương mặt trái xoan hơi hơi nhếch lên, cặp mắt to lấp lánh nhìn về phía Thạch Hạo.
Vẻ mặt nàng nghiêm túc, bởi vì suy đoán đó quá kinh người!
Một giọt máu, nó đang ở trên người của Hoang? Trong lòng nàng nhảy rộn.
Trên tường thành, trạng thái của Thạch Hạo rất đặc biệt, hắn cũng đang nhìn về phía sa mạc vô ngần, nhìn chằm chằm chiến trường, thế nhưng hai con mắt lại trống không tựa như đang thất thần.
Thế nhưng, nếu như nhìn kỹ thì con ngươi của hắn rất thâm thúy, tựa như có thể hấp thu linh hồn người khác vào trong.
Linh hồn của hắn đang xuất khiếu ư? Ma nữ ngạc nhiên, tên khốn này có lòng dạ lớn tới mức nào thì mới có thể như vậy chứ, trong hoàn cảnh như này mà thần hồn tựa như không ở nơi người, không hề nhúc nhích!
Mộng về Tiên cổ, thần du thái hư!
Thạch Hạo cũng không biết bản thân vì sao lại như thế, linh hồn tựa như rời khỏi thân thể, như đang phi hành trong một mảnh không gian năm tháng, rong chơi giữa chư thiên vạn cổ.
Trên đầu của hắn, tiên khí bốc lên và hóa thành đóa hoa, trong đó bên trái vẫn không hề thay đổi gì, một người tí hon ngồi xếp bằng tựa như đang ngồi ở năm tháng trong quá khứ.
Mà phía trên của đóa hoa chính giữa có một người tí hon như đang xếp bằng ở đương đại, nhưng lại bị một sợi thủy khí khóa chặt khó lòng giãy giụa được.
Ngoài ra, Bông hoa đại đạo đã kết ở bên phải sau khi nở rộ thì lại xuất hiện một bóng người mơ hồ không hề chân thực, sáng tối chập chờn!
Đây là việc chưa bao giờ có!
Đạo hạnh chưa từng tinh tiến, cảnh giới vẫn không hề tăng lên trên diện rộng, không biết vì sao lại đột nhiên xuất hiện một bóng người mờ ảo như thế.
Không giống như là người tí hon xuất hiện sau khi Bông hoa đại đạo nở rộ, tựa như chỉ là xuất hiện tạm thời.
Người tí hon kia rất mơ hồ, ngồi xếp bằng bên trên Bông hoa đại đạo, tựa như đang quan sát từ tương lai về và nhìn thấy được chân thân Thạch Hạo!
Trên tường thành, ngoại trừ Ma nữ, Thạch Hạo với vẻ mặt khác lạ ra thì tất nhiên còn có Diệp Khuynh Tiên nữa, trên gương mặt tinh xảo và hoàn mỹ của nàng không ngừng có nướt mắt lướt xuống.
Đám người đứng xung quanh không hiểu gì cả, bởi vì nàng không hề ngây ngốc như Thạch Hạo, vì sao nàng lại khóc như thế?
Ngày thường Diệp Khuynh Tiên như là tinh linh vậy, chưa từng lộ ra thần thái như này, như muốn nói ra thứ gì đó nhưng rồi lại kìm nén lại.
Nàng nhìn chằm chằm cường giả bí ẩn trong hư không.
Chàng trai đứng trên chiếc đỉnh, hiển nhiên, hắn đã nhìn thấy được Diệp Khuynh Tiên!