Cuộc đại chiến tuyệt thế kết thúc, thế nhưng trong lòng mỗi người vẫn không cách nào bình tĩnh được, đây là người nào, tới từ nơi nào và thuộc về thời đại nào?
Quá chấn động mà!
Giữa bầu trời vẫn là mưa máu lả tả, mỗi một giọt máu hạ xuống đều có thể đốt cháy sao lớn, có thể cắt đứt ngân hà, uy lực khủng khiếp vô cùng.
Nhưng mà, sao lớn kia cũng là tới đây cùng với bọn hắn, không hề thuộc về thế giới này.
Chiếc đỉnh lớn hùng hồn kia phun nuốt ánh sáng thần thánh, mẫu khí vạn vật hiện lên và hấp thu toàn bộ huyết tinh rải rác cùng với một ít thiên thể kia vào trong đỉnh.
Chỉ có những huyết cặn đỏ tươi sau khi bị luyện hóa và không còn pháp lực vô thượng nữa thì mới được lưu lại, chúng nhuộm đỏ cả bầu trời.
Người kia đạp lên trên đỉnh lớn rồi từ từ hạ xuống.
Thời khắc này, cảnh tượng ấy rất bao la và cũng là vô địch trên trần đời!
Một chiếc đỉnh ngang trời, một người đứng ở phía trên nhìn xuống thiên hạ, tuyệt thế vô song, thân thể cao lớn kiên cường, mái tóc đen tung bay, con ngươi thâm thúy, anh khí cái thế, tựa như chúa tể thế gian.
Đỉnh lớn cổ điển, được đúc thành từ hỗn hợp tiên kim cùng mẫu khí vạn vật, trong lúc nó phun nuốt thì từng ngôi sao lớn vờn quanh, mà trên miệng đỉnh lại là một vùng ngân hà đầy óng ánh phập phồng theo.
Người kia đạp đỉnh tiến tới, trên người dính đầy máu tươi, có của kẻ địch và cũng có của chính mình.
Một người mạnh mẽ như thế nhưng cũng bị thương, có thể thấy được cuộc chiến đấu đã trải qua đáng sợ tới mức nào, hiển nhiên, thương tích của hắn không chỉ một người gây nên.
Ít nhất, bên trên chiếc đỉnh kia còn có những vết tích khác, có vết đao vết tên, vết kiếm, hàng loạt binh khí chí cường lưu lại, từng bạo phát cuộc chiến kinh thế.
Hơn nữa, hẳn là phát sinh trước đây không lâu.
Bởi vì, chiếc đỉnh ấy rất kinh người, có thể chủ động khép lại, có một vài vết tích đã mờ đi và từ từ biến mất.
Trăm ngìn vạn đại quân của dị vực như găp phải đại địch!
Đối với bọn hắn thì sinh linh này là một biến số, đột ngột xuất hiện trên trời cao khiến bọn họ phải kiêng kỵ.
Vốn là, bọn họ sẽ phá tan Thiên uyên, nhưng giờ lại có một sinh linh mạnh mẽ như thế xuất hiện, tột cùng là tốt hay là xấu?
Ít nhất, nếu hắn không xuất hiện thì sẽ tốt hơn!
Mọi người trên tường thành Đế quan đều đang nhìn, rất nhiều người lo sợ trong lòng và đang ước ao điều gì đó, đang khát vọng sẽ phát sinh một chuyện.
Chỉ là, một vị có tiếng tăm thầm than, nói: "Vận mệnh của chúng ta không thể nào gửi gắm lên trên người của hắn được. dù cho hắn có tâm thì cũng không có lực ra tay, không cùng thuộc về một mảnh thời không, nếu như va chạm thì hậu quả khó liệu!"
Đây là ghi chép trên cốt thư, tu sĩ bên trong Đế quan vẫn chưa thể chạm tới cảnh giới thuộc cấp độ kia.
"Ngươi, nên rời đi rồi."
Bên trong sa mạc vô ngần, bên trong chiến xa cổ xưa truyền ra lời nói bình tĩnh như thế, rất trẻ tuổi, không già nua, tựa như là một thanh niên đang độ tuổi hoàng kim lên tiếng.