Vang dội cổ kim.
Sinh mệnh bùng bổ, nhóm ông lão cụt một tay thân tử đạo tiêu.
Sa mạc vô ngần yên tĩnh, một đám trẻ nhỏ ngồi sụp xuống trên tường thành Đế quan, ruột gan như đứt thành từng khúc, nước mắt lăn dài, lớn tiếng gào hét.
Chỉ là, tất cả những chuyện này cũng không hề đánh tan đi ý chí của chúng, chung quy lại, chết đã chết, cũng không thể quay trở lại được.
"Ông ơi!"
Âm thanh khóc lớn của đám nhóc khiến khóe mắt của rất nhiều người trên tường thành ướt đi, nhìn những người già yếu bệnh tật kia nói lời chào biệt, trong lòng bọn họ co thắt.
Bên trong chiến xa là một mảnh hỗn độn không thể thấy rõ, chỉ có một bàn tay lao ra và đỡ lấy Đế thành nguyên thủy như trước kia!
Không ai sánh được với An Lan, sức chiến đấu vang dội cả cổ kim, cứ thế nâng lấy tòa thành kia, bàn tay của hắn phát sáng và muốn vượt qua khu vực Thiên uyên.
Tất cả mọi người đứng bên trên Đế quan đều lạnh toát từ đầu tới chân, ai còn có thể ngăn cản chứ?
"Vương Bất hủ!"
Trăm nghìn vạn đại quân rống lớn khiến đất trời cũng run rẩy theo, sa mạc vô ngần rung động kịch liệt!
Đại quân tách ra, nhường đường cho chiếc chiến xa.
"Bọn họ hơi chiếm được ưu thế nên muốn phá vỡ cân bằng, vượt qua Thiên uyên!" Một vị có danh tiếng đứng trên tường thành mở miệng, hiện giờ nên làm gì?
Lúc này, toàn bộ tựa như đã vô dụng, thực lực chênh lệch bày ra nơi đó, không có Chân Tiên, không có cường giả chí cao thì sẽ không thể ngăn chặn được.
Việc này khiến người người tuyệt vọng, là thế cục tuyệt vọng!
"Chúng ta nên ra tay thôi, người trong Đế quan nguyên thủy không màng sống chết, dùng mạng để phản kích, chúng ta há lại là kẻ ham sống sợ chết!" Có người trên tường thành hét lớn.
Có lòng giết địch, thế nhưng lại không có lực!
"Ta không muốn sau khi chết đi lại bị người đời nói là kẻ nhu nhược, dù cho không địch lại thì cũng phải đánh một trận, dùng máu để tưới trời xanh, làm sáng chói ý chí của ta!" Một vài thống lĩnh hét lớn.
Bầu không khí uể oải trong thành chợt nổ tung, sinh tử đã quen thì còn sợ gì nữa chứ, cùng lắm thì chết thôi!
"Giết ra ngoài, liều mạng, chính là lúc này, máu tưới trời xanh!" Cao thủ các tộc dồn dập hét lớn.
Tâm tình bị kích nổ, tất cả mọi người sẽ không mê man nữa, chiến ý vang dội.
Nhưng vào lúc này có một ông lão thở dài một hơi rồi ngăn mọi người lại, nói: "Các ngươi lùi hết về sau, để ta đi."
"Sư tôn!" Tề Hoành lên tiếng.
Lão chính là chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh, là sư phụ của Tề Hoành, là một lão Chí tôn, và được gọi là Thanh Mộc lão nhân.
Mấy vị Vô Địch giả trong thành bảo vệ Đế quan, đã nhiều năm qua vẫn luôn đối kháng với Chí tôn của dị vực, hơn nửa cuộc đời đều ở trong tòa thành này.
Lúc trai tráng thì lão đã điều khiển chiến xa Ngũ Linh, từng uy chấn thiên hạ, đánh đâu thắng đó, là người xuất sắc trong hàng Chí tôn, khó lòng gặp được địch thủ.
Hiện giờ tuy rằng tinh lực đã khô kiệt thế nhưng vẫn là Chí tôn, là Vô Địch giả trong tòa thành.
Lão muốn xuất quan, một mình đi chiến đấu.
Đám người Tề Hoành vọt tới, nào yên tâm được chứ, sư tôn của hắn tuy rằng mạnh mẽ thế nhưng làm sao cản được bước chân của Vương Bất hủ chứ?
"Chẳng còn cách nào khác, chúng ta cũng nên sớm vận dụng tấm bia này thì hơn, bởi vì, cơ hội vụt qua ngay chớp mắt, chờ khi hắn hoàn toàn bước qua Thiên uyên này thì chuyện gì cũng đều chậm cả." Thanh Mộc lão nhân nói.
Mái tóc bạc của lão tung bay, dáng người gầy còm, sớm đã đưa ra quyết định, muốn một mình xuất quan đi chiến đấu.
Bởi vì, lúc này An Lan đang dùng đại pháp lực để đỡ lấy Đế thành nguyên thủy, đang từng bước tiến tới đây, hiện tại chính là cơ hội xuất kích cuối cùng.
Nếu như chờ hắn qua đây thì lại càng chẳng có biện pháp nào nữa, không một ai có thể địch được!
Mạnh Thiên Chính vừa muốn lên tiếng thì Thanh Mộc lão nhân đã ngăn lại, nói: "Không cần phải tranh, không cần nhiều lời, để ta đi, nơi này do ngươi tọa trấn!'