Bên trong sa mạc vô ngần, tiếng chuông lanh lảnh du dương vang từ cuối đường chân trời tới, vô cùng êm tai.
Nhưng khi lọt vào trong tai của người Đế quan thì nó lại tựa như là khúc hát câu hồn từ cửu u!
Trên Đế quan, da đầu mỗi người đều dựng lớp lớp, từng cọng tóc tựa như nặng ngàn cân, như muốn kéo rách da đầu, cả người lạnh toát từ trên xuống dưới.
Vương Bất hủ qua đây, ai có thể địch lại?
Lời nói ấy từ bên trên chiến xa truyền tới, tiếng chuông không cao nhưng lại vô cùng rõ ràng truyền khắp sa mạc vô ngần, xuyên thấu qua Đế quan và truyền vào trong tai mỗi người.
Cái tên An Lan đã danh chấn thiên hạ, tu sĩ trong thế gian ai dám so tài?!
Đây cũng chẳng phải là lời nói suông, lịch sử đẫm máu vẫn còn đó, là uy danh đã dẫm đạp lên vô số thi hài của cường giả mà thành, vang dội cổ kim, quét ngang cửu Thiên thập Địa!
Năm đó, quả thật đã có người có thể đánh một trận với hắn, thế nhưng sau đó thì như thế nào, đều đã chết, chôn xương hơn kỷ nguyên trước, máu ngấm vào trong đất vàng.
An Lan, vang danh thiên hạ, chấn nhiếp thế gian, ngang dọc vạn cổ, quét ngang địch thủ khắp nơi.
"Đáng tiếc! Năm xưa, Tiên vương của cửu Thiên ta số lượng quá ít, không có cơ hội một chọi một, nếu không chiếc chiến xa này sẽ không thể xuất hiện ở kỷ nguyên này."
Một ông lão thầm nói, rất nhẹ nhàng thế nhưng lại đầy yếu ớt.
Sa mạc vô ngần không thấy bến bờ, chiếc chiến xa ấy vẫn còn nằm ở đầu khác của sa mạc, không phải ở bên dưới Thiên uyên, đáng lý phải không thể nhìn thấy được mới đúng thế nhưng lúc này nó lại hiện trong mí mắt của từng người.
Con trâu lưng vàng với hình thể to lớn, vô cùng uy mãnh mang theo khí hỗn độn, mà cặp sừng trâu vàng óng từ từ kéo lấy một chiếc chiến xa loang lổ vết tích chiến tranh, tựa như là một bộ sách sử được lưu giữ tới hiện giờ, ghi chép lại đại chiến tuyệt thế đã từng trải qua.
Móng trâu rơi xuống mặt đất tựa như đang đạp thẳng vào lòng của những người trên Đế quan.
Bên trong sa mạc vô ngần là tiếng chuông ngân vang, An Lan xuống núi và muốn qua Biên Hoang!
"Vương Bất hủ!'
Bên trong sa mạc vô ngần là âm thanh chấn động đất trời! Trăm nghìn vạn đại quân tựa như dòng lũ đen ngòm cuộn trào, không cách nào thấy được bến bờ.
Toàn bộ sa mạc vô ngần đều đang run rẩy!
Thời khắc này, ai có thể ngăn cản được An Lan, ai có thể tới cản trở hắn?
Mọi người nơi Đế quan như rơi vào hầm băng lạnh, chiến xa An Lan vừa ra thì luồng khí thế ấy đã đủ khiến sinh linh của cửu Thiên thập Địa chấn kinh, ai sẽ là đối thủ với hắn?
"Huyết thệ đâu rồi?" Trên Đế quan có người quát hỏi, thế nhưng lời nói lại mang theo vẻ run rẩy, lúc trước giao ra Hoang thì đối phương đã lập xuống lời thề máu.
Vì sao giờ lại xông ải, không sợ nhân quả của trời cao ư?
"Còn nói vì về huyết thệ nữa chứ, người của Kim gia cũng vì diệt trừ đối lập, tâm tư mang ý xấu, hiện giờ không cần nghĩ cũng biết được, cơ bản dị vực không hề lập xuống lời huyết thệ chân chính nào cả!" Có người trên Đế quan tức giận gầm nhẹ.
Phía đối diện có người với đại thần thông đáp lại, đả kích mọi người trên Đế quan, một sinh linh màu bạc ba đầu sáu tay mở miệng, nói: "Vương của ta đời nào tùy tiện lập lời thề, bọn giun dế các người đáng để Vương ta quan tâm và đáp trả chắc?"