"Liên quan tới Tiên vực thì cũng không nên suy nghĩ nhiều, hiện giờ cần là tử chiến tới cùng, tất cả đều dựa vào chúng ta!" Thạch Hạo biết mấy người đang suy nghĩ nên nói thẳng.
Tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Hắn làm sao tới được Tiên vực, chuyện này gây nên khiếp sợ cho tất cả mọi người, từng cặp mắt đều nhìn tới.
"Tiến vào cung điện rồi hẳn nói." Có người đề xuất.
Cũng trong lúc đó, trên dưới Đế quan đều sẵn sàng thủ thế, toàn bộ tu sĩ đều biết, chắc chắn sẽ có cuộc đại chiến bạo nổ.
Thạch Hạo dùng lời nói ngắn gọn, báo cho cao tầng của Đế quan về những gì mình biết để bọn họ có sự chuẩn bị, không muốn lòng mang ảo tưởng nào.
Những gì có thể nói hắn đều nói, cầm hay nắm, phòng ngự ra sao, tất cả đều chờ đợi sự điều động của cấp trên.
Sau khi rời khỏi cung điện thì Thanh Y đi bên cạnh, hỏi: "Ngươi đều nói rõ toàn bộ hết à?"
"Ừ, có gì nói nấy." Thạch Hạo nhẹ nhàng nói.
Sau đó, Thạch Hạo dẫn đám trẻ nhỏ về phía Thạch tộc, hắn muốn sắp xếp cho bọn chúng, hiện tại bầu không khí cả ngoài lẫn trong thành đều rất căng thẳng, thế nhưng cũng không có ai ngăn cản hay làm khó dễ gì cả.
Các tộc đều bị những tin tức mà Thạch Hạo mang làm khiếp sợ, ai nấy cũng đang tiêu hóa.
"Một kỷ nguyên sắp kết thúc rồi, duyên tới duyên đi, cứ thế mà kết thúc." Một ông lão thở dài nói, cũng coi như nói ra sự thấp thỏm bất an ấp ủ trong lòng của rất nhiều người.
Màn đêm bao phủ mặt đất, dòng máu cao vút trời cao!
Trong mắt nhiều người, chuyện này tựa như không cách nào ngăn cản được, đại thế đã nghiền ép tiến tới, không ai ngăn cản nổi.
"Ta đã thấy trời nứt, ta đã thấy máu và lửa, ta cũng đã thấy phấn chấn phồn thịnh... Phụt!"
Trong thành, có tông sư về bói toán sống rất nhiều vạn năm chợt phun máu, không hề nói hết lời thì đã bỏ mạng, chết thảm tại chỗ.
Sức mạnh cắn trả quá nghiêm trọng, những năm gần đây bất kỳ lời bói toán nào cũng khó mà tiến hành được, đặc biệt lại là sự kiện như vầy thì càng không thể nói rõ, ngẫu nhiên thấy được một góc và nói ra, kết cục nhất định sẽ thê thảm.
Bà ta muốn nói cho những người khác biết một vài tin tức, thế nhưng bản thân lại đột tử ngay tại chỗ.
Tiếp đó, tòa cung điện bằng đồng mà bà sinh sống chợt hóa thành bột phấn kim loại tan rã cùng với thân thể của bà.
Ngày đó, chắc chắn không thể yên!
Nhưng mà, trong lúc thời gian căng như dây đàn này thì Thạch Hạo đã an bài xong cho những đứa nhóc, sau khi đưa chúng vào nơi nghỉ chân của Thạch tộc Đế quan thì bắt đầu tiếp đón rất nhiều người tới chào hỏi.