Ánh bình minh chiếu khắp, một đám nhỏ kiệm lời lúc rời đi đều khóc lớn, trên gương mặt bẩn thỉu đều mang những giọt nước mắt lóng lánh.
Thạch Hạo dẫn theo bọn chúng rời khỏi Đế thành.
Trong tay của hắn nắm giữ một quân bài, chính vì có nó mới có thể ra vào nơi đây.
Thần Minh, Tam Tạng đều kinh ngạc từ phương xa chạy tới, tuyệt đối không ngờ rằng hắn sẽ dẫn theo một đám nhóc xuất hiện, tổng cộng cũng phải mấy trăm người.
"Ngươi... đi nhận ba à?!" Thần Minh trêu đùa.
"Ừ!" Thạch Hạo nghiêm túc trả lời, sự thật là như thế.
Hai tên Táng sĩ ngây ngốc, thật sự đi nhận ba? Hoang có lai lịch ra sao, cho tới tận hiện tại mà liên hệ máu mủ vẫn còn rất gần với những sinh linh trong Đế thành nguyên thủy ư?
"Làm sao để rời khỏi nơi này, chúng ta đã thử rất nhiều lần rồi nhưng không cách nào phá mở được kết giới." Tam Tạng lên tiếng.
Khu lục địa trôi nổi này ở bên ngoài có một màn kết giới ngăn cản sinh linh tiến vào, không gì có thể phá nổi, với thủ đoạn của hai Táng sĩ hoàng kim mà cũng không làm được gì.
"Đi thôi." Thạch Hạo không hề nhiều lời, trên tay hắn xuất hiện một quân bài có thể thông hành, quả nhiên đã mang theo một đám trẻ nhỏ thuận lợi xuyên thấu đi qua.
Xoẹt!
Mây mù an lành cuốn lên bao quanh lấy mấy trăm đứa bé rồi hạ xuống bên dưới sa mạc vô ngần, vững vàng rơi xuống mặt đất.
Mặc cho trên mặt đầy nước mắt thế nhưng những đứa nhỏ này vẫn rất chấn động, cuối cùng bọn chúng cũng đã rời xa Đế thành từng sinh sống nhiều năm và đi tới một vùng đất đầy xa lạ.
Vùng đất này, bọn chúng đã đứng nhìn từ xa, vô cùng khát vọng, ước ao sẽ có một ngày có thể xuống tới, trải qua cuộc sống sinh hoạt đầy an bình và yên ổn, hôm nay hai chân của bọn chúng đang đứng bên trên, thế nhưng tương lai sẽ như thế nào đây?
"Thật chẳng dễ dàng gì mà, lại trở về, lại là một vòng tròn thật lớn!" Thần Minh lười biếng duỗi bàn tay xinh đẹp chỉ về nơi phương xa.
Lần này, trải nghiệm của bọn họ quá ly kỳ, rời khỏi Hải bộc dị vực, dọc theo đường đi thì gặp phải ánh sáng kỳ quái đầy rực rỡ và rồi cuối cùng cũng đã trở lại Biên Hoang.
"Nhóc Hoang, đi tới khu mai táng với chúng ta chứ, để ngươi cảm nhận một chút đâu mới là tịnh thổ, nó còn thánh khiết hơn cả Tiên vực nữa!" Thần Minh đầu độc.
"Ngươi cho rằng ta chưa đi qua khu mai táng chắc? Nơi đó ngoại trừ vẻ đen tối của lòng đất, cùng với những quan tài bị chôn vùi sâu trong vô tận năm tháng thì còn những thứ gì nữa chứ?" Thạch Hạo lên tiếng.
Thần Minh trợn mắt, nói: "Đó là do tầm nhìn của ngươi hạn hẹp, nơi ở thật sự của Táng sĩ hoàng kim sao lại như vậy chứ, nơi ở của Táng vương thì còn cách một trời một vực, nơi đó có tiên dược Trường sinh, thánh khiết hơn cả Tiên vực, dù cho là Chân Hoàng cũng chỉ là những con gà được thả rông nơi cửa thôi."
Thạch Hạo từng nghe nói qua, Táng khu rất đặc biệt, có tịnh thổ thần thánh hoàn mỹ.
"Bỏ đi, ta về Đế quan trước đã, đưa đám tộc nhân này về đó!" Thạch Hạo sợ có gì đó ngoài ý muốn nên muốn về Đế quan và nói cho người trong đó biết, dị vực đã có động tác lớn rồi.