Tâm trạng của Thạch Hạo không thể nào bình tĩnh được, bên trong Tiên điện bằng đồng có Chân Tiên trầm miên, ngoài ra trên thế gian vẫn có Tiên tồn tại và có đại thù với Côn Bằng?
"Trong thành còn lại bao nhiêu người?" Rất lâu sau thì Thạch Hạo mới lên tiếng hỏi.
"Không nhiều lắm, một vài tộc đã bị diệt, một vài tộc chỉ còn lại ít người già yếu bệnh tật, người cường tráng mạnh mẽ hầu như đều chết trận." Ông lão cụt một tay thở dài, trong lời nói có vẻ cô đơn cũng như buồn bã.
Đây là một tòa thành cô độc không có người trợ giúp, nằm ở phía trước nhất, dù cho trong thành có cao thủ nhiều như mây thì cũng không thể nào chịu đựng nổi với mức tiêu hao như vậy.
Nhìn tường thành, nhìn những vết tích loang lổ thì Thạch Hạo tựa như nghe được những tiếng la giết, loáng thoáng những cảnh tượng tựa như đã nhìn thấy ở trên chiếc thuyền cổ màu đen ngày xưa chợt hiện lên.
Rất nhiều người đang thủ thành, mạnh nhất tất nhiên là bảy Vương Biên Hoang, thế nhưng vì địch nhân quá nhiều, tiến công không lùi bước cho nên tiên huyết nhuộm đỏ nơi này.
Tới cuối cùng, phụ nữ, trẻ em, người già, trẻ nhỏ đều lên tường thành, cùng nhau bảo vệ, tham dự cuộc đại chiến đẫm máu ấy.
"Những chuyện thê thảm từng sinh ra, hiện giờ vẫn muốn tiếp tục nữa ư?" Thạch Hạo lẩm bẩm, hắn không cam lòng thay cho tộc nhân, tung bay nhiệt huyết ở phía trước thế nhưng sau lưng lại bị người đâm chọt.
"Cửu Thiên đã xảy ra vấn đề, dù cho hai ba Chân Tiên có hấp hối thì tới hiện giờ không thể không có lời biểu thị nào mới đúng." Ông lão cụt một tay khẽ thở dài.
Bọn họ chưa từng đứng ra để bác bỏ những lời nói xấu về Thạch tộc, Hỏa tộc... việc này khiến cho ông lão cụt một tay tức giận.
"Ngoài ra, vẫn còn một chút chuyện hay cũng có thể là nguồn gốc của sự hiểu lầm này, năm đó Vương trong thành từng chém qua đại nhân vật cửu Thiên, và cũng từng để cho một vài sinh linh rời đi dị vực." Ông lão bỗng nhiên nói ra một ít chuyện xưa.
Mặc kệ cho sinh linh tới di vực?
Thạch Hạo lập tức suy nghĩ tới rất nhiều thứ, vì sao lại như thế?
Là những người đó đi nằm vùng, giả bộ nương nhờ vào dị vực ư?
Thế nhưng, ông lão cụt một tay không hề nhiều lời mà chỉ thở dài, trong này chắc chắn có ẩn tình.
"Nhưng dù nói gì thì có người bên phía cửu Thiên biết được toàn bộ chân tướng, thế nhưng lại mặc kệ người của tộc mình đi sỉ nhục bộ tộc ta, chuyện này không dễ nghe chút nào!" Ông lão lạnh giọng nói.
Thạch Hạo suy nghĩ, cảm thấy nước ao cửu Thiên rất vẫn đục, còn có một vài chuyện hắn chưa đủ khả năng để hiểu rõ.
"Nhiều năm đã trôi qua thế nhưng vì sao vẫn phải cực khổ bảo vệ tòa thành cô độc này?" Thạch Hạo hỏi lần nữa, làm như vậy có đáng hay không?