Đã từng bị nghi kị, bị ngờ vực, bị một vài bộ tộc cho rằng bọn họ là kẻ có tội, máu huyết trong cơ thể không tinh khiết, thậm chí còn có người nói rằng bọn họ đang chảy xuôi dòng máu tội lỗi dơ bẩn, hiện giờ chính ngay nơi này đã được hai Táng sĩ lật bỏ tội danh, biết về một chút chân tướng, điều này làm cho tâm trạng Thạch Hạo trở nên phức tạp.
Xương trán của hắn vẫn còn đang phát sáng, kiên định tiến về tòa thành kia.
"Tới cùng đã xảy ra chuyện gì, các ngươi có thể nói rõ cho ta biết được không!" Thạch Hạo thỉnh giáo, chuyện này liên quan tới tộc vận của mấy người phía bên kia Đế quan.
"Tòa thành này tồn tại không chỉ một kỷ nguyên đâu, là vị trí cũ của Đế quan chân chính khi xưa, đã trải qua rất nhiều thời đại đầy náo loạn!" Tam Tạng chỉ nói ra những câu như vậy.
Sở di hắn nói tới nhiều thời đại, chắc chắn không phải đoạn thời gian trong miệng của người thường, bởi vì, một giấc ngủ của Táng sĩ cũng đã là thiên cổ, thường lấy gần phân nửa kỷ nguyên để làm đơn vị thời gian!
Sau đó, hắn nói tiếp một chút chuyện.
Năm xưa, Đế thành thật sự chính là tòa thành này, bởi vì chinh chiến liên tục nhiều năm nên nó đã bị hư hại, và cũng từng bị trọng binh vây kín cùng với trận pháp vô thượng trói buộc.
Đặc biệt, có thời đại cuộc đại chiến diễn ra tới mấy ngày liền, vây kín lấy tòa thành này và ngăn cách với ngoại giới.
Đã từng là Đế thành sừng sững vô số năm, ấy vậy mà sau cùng lại bị bỏ rơi, bị xem như là một cái lô cốt che chắn ở phía trước nhất.
Mà ở phía sau, những sinh linh không hề rơi vào tình thế nguy cấp thì lại dựng lên một tòa thành khổng lồ mới.
Thạch Hạo nghe vậy thì cũng không nói gì.
Táng sĩ, chỉ là khán giả, chỉ khi tỉnh lại trong cơn ngủ say thì mới quan tâm tới cuộc chiến, chắc chắn không thể hiểu rõ toàn bộ chân tướng được.
"Đế quan nguyên thủy này có uy năng to lớn, dù cho quy mô không sánh được với tòa Đế thành mới chọc thẳng trời mây kia, thế nhưng nó càng vững chắc, càng mạnh mẽ hơn, từng thẩm thấu qua máu huyết của Chân Tiên cùng Bất hủ, thậm chí có cả Vương Bất hủ đã chết trên tường thành, có Tiên vương chết trong thành!" Thần Minh nói ra một vài chuyện kinh thế.
Nghe đồn, ở thời kỳ huy hoàng và trong niên đại đầy óng ánh, Đế thành đã tắm rửa ánh sáng thần thánh của chư thiên, gia trì tộc vận cho các tộc, có những anh hùng hào kiệt các tiên vực lui tới.
Cho nên, nó có quá khứ vô cùng huy hoàng.
Chỉ cần là bộ tộc sinh sống ở đây thì bộ tộc đó sẽ được gọi là Vương.
Ví như, năm xưa có Chu Tước vương, có Nhân vương, có Long vương...
Sau khi Thạch Hạo nghe vậy thì trong lòng hơi động. Dưới hạ giới thì cho rằng, Hỏa tộc của Hỏa Linh Nhi trong cơ thể có huyết thống Chu Tước, vẫn cho rằng đó là hậu duệ của Chu Tước thượng cổ, xem ra hẳn còn xa xưa hơn nữa, trong cơ thể thật sự đang chảy xuôi máu huyết Chu Tước!