Đường nét thô ráp, hướng đi đơn giản, vết tích được lưu lại trong bùn đất khô sạm và xây dựng nên truyền tống trận!
Nếu như truyền đi thì chắc chắn sẽ khiến người người cảm thấy hoang đường, vài nét bút đơn giản phác họa nên, tòa tế đàn không hề dùng thần thạch gắn kết lại, cũng không phải là trận pháp được xây dựng từ vật liệu quý hiếm thì làm sao có năng lực truyền tống chứ?
Ai nhìn thấy thì cũng đều cho rằng, đây là do những đứa trẻ nhỏ vẽ bậy vẽ bạ mà thành!
Thế nhưng lúc này nó phát sáng đầy óng ánh và cũng rất thần thánh, theo pháp lực ba người cùng nhau truyền vào thì bùn đất khô cứng lan tỏa sức mạnh và mở ra một cánh cửa!
Cũng trong lúc đó, bọn họ nhìn thấy được điểm dị thường bên trong vùng đất kia, tựa như là một chiếc lồng hấp đang có từng làn sương máu bốc lên, từng chùm ánh đen đan dệt.
Răng rắc!
Phương xa, vực sâu lôi điện nổ vang, cũng không biết có bao nhiêu luồng ánh điện bay tới và đánh về phía khu vực này.
"Chỗ này..." Thần Minh càng thấy bất an hơn, rốt cuộc cũng đã tìm được nguồn gốc của loại nguy cơ kia.
Một luồng khí tức khủng khiếp ngập tràn mang theo điềm xấu che kín bầu trời, bắt đầu cuộn trào lan xa.
Vực sâu lôi điện cũng vì thế mà sôi trào theo, lôi điện cuồn cuộn hóa thành sóng biển dữ dội nhấn chìm cả vùng cát vàng cũng như khu vực này.
"Sự tồn tại của vực sâu lôi điện, chẳng lẽ là để trấn áp khu vực này?" Tam Tạng trầm giọng nói.
Bọn họ chợt bừng tỉnh, sự tồn lại của vực sâu lôi điện, khu bùn đất, con đê tựa như có một loại nhân quả nào đó, không phải tồn tại độc lập với nhau.
Lúc này, da đầu bọn họ tê dại, cảm thấy như có việc xấu nào đó đang phát sinh trên người bọn họ, tựa như có đại họa chuẩn bị giết tới, sự khó hiểu của vùng cát kia hoàn toàn vượt xa so với tưởng tượng bọn họ.
"Đi!"
Cánh cửa đã mở, bọn họ cũng không dám đứng lại nữa mà nhanh chóng xoay người vọt nhanh vào trong, cứ thế biến mất từ đó.
Ầm!
Cánh cửa ánh sáng khép kín, cùng lúc đó thì bọn họ nghe được một trận va chạm to lớn, cánh cửa kia đã bị phá nát!
Thế nhưng, bọn họ đã đi xa, đi tới một khu không hề hay biết!
Chậm một bước thôi thì đã có đại họa giáng xuống rồi.
"Thứ kia tột cùng là thứ gì?" Thần Minh nghi hoặc.
Là một sinh vật nào đó thức tỉnh, hay là một loại trận pháp hoặc sức mạnh kỳ dị nào đó đã thức tỉnh?
"Đừng nói là sinh linh từ bên trong con đê kia bò qua chớ?"
"Hay là những Chân Tiên, Bất hủ chưa hề chết đi đang ngủ say ở khu vực này?"
Bọn họ rời đi với lòng đầy nghi hoặc.
Con đường phía trước không hề biết nên bọn họ cũng không dám khinh thường, đều thấp thỏm lo âu, bởi vì liên tục mở ra truyền tống trận thế nhưng mỗi lần đều không cách nào tìm được đường về.
"Có thể quay về." Thạch Hạo lên tiếng, hắn tin tưởng con đường mà Liễu Thần đã chỉ dẫn, chắc chắn không phải là tuyệt địa gì.