Lăn lộn bên trong Lôi trì, Thạch Hạo đang làm như thế, đồng thời cũng đang tham lam hấp thu bảo dịch, tranh thủ khôi phục lại đỉnh cao, bởi vì hắn biết nguy cơ to lớn nhất đang tới.
Trên đài cổ, Trát đao trảm tiên mang theo sát cơ đầy hùng hồn đã khóa chặt lấy hắn!
Lần này nếu liều mạng thì sao? Còn có thể như lần trước hay không, người tí hon trên đỉnh đầu cùng với Luân Hồi ấn sẽ tới cứu trợ ư? Chỉ là, chuyện đó quá bị động và cũng không thuộc quyền quản lý của hắn.
"Nhóc Hoang, ngươi... xong rồi, mau mau lưu lại di ngôn đi, cành liễu này bảo tồn lại giúp ngươi, hẹn gặp lại." Thần Minh phất tay.
"Không nghe lời khuyên bảo, haizzz!" Tam Tạng lắc đầu có chút bất đắc dĩ, Trát đao trảm tiên vừa ra thì dù Tiên có tới cũng sẽ bị chém bay.
Đương nhiên, khi đối mặt với từng tu sĩ với từng cảnh giới khác nhau thì trát đao trên đài cổ kia sẽ có những uy lực khác biệt, nhưng dù nói gì đi nữa thì đây là kiếp nạn chắc chắn phải chết, khó có thể chịu đựng nổi.
"Đừng có trù ẻo chớ, ta không có việc gì đâu!" Thạch Hạo lên tiếng, hắn đang chống trả lại thiên kiếp ở bên trong Lôi trì, không ngừng nuốt lấy bảo dịch, trước bước ngoặc sinh tử nhưng vẫn có thể phân tâm, thần kinh cũng xem như đủ lớn rồi.
Ầm!
Một luồng sấm sét to lớn bổ xuống, Lôi Kiếp dịch bị đánh trúng tung tóe không ngừng.
Thạch Hạo đau lòng hét lớn một tiếng, toàn lực ứng phó, bắt đầu đối kháng.
Lần này, xem như hắn đã đánh lén thành công, nếu như tiếp tục về sau và cho tới khi lôi điện biến mất thì hắn mới đi đoạt lấy Lôi Kiếp dịch.
Keeng!
Nhưng vào lúc này, Trát đao trảm tiên trên đài cổ phát ra tiên quang, tia sáng chói mắt chiếu rọi đồng thời một luồng sát khí ngập trời vọt lên tạo thành từng mảng sương mù tựa như là khói báo động.
Đây là muốn cắt bay Thạch Hạo!
"Hả?"
Cuối cùng thì Thạch Hạo cũng phát hiện ra nguồn gốc của loại kích động này, vì sao lại xuất hiện bản năng muốn tới đó, là bởi vì trong cơ thể hắn có một tia thần mang đang lan tỏa nơi tay của hắn, và muốn nối thông với Trát đao trảm tiên kia.
Lần thiên kiếp đã kết thúc ở Đế quan trước kia, trước khi trát đao tản đi và biến mất thì hắn đã đoạt được một vệt thần mang rồi luyện vào trong ngón tay mình, không gì là không xuyên thủng.
Là vệt thần mang đó muốn đến gần Trát đao trảm tiên, muốn dung hợp lại với nhau, cho nên mới muốn mang theo Thạch Hạo phóng về trước.
Rắc!
Lôi điện bay lượn, Trát đao trảm tiên hạ xuống và phát động một đòn về Thạch Hạo, như muốn cắt lìa hắn ra!
Keeng!
Thời khắc này, Thạch Hạo điểm ra một ngón tay và va chạm với trát đao, ngăn lại rồi!
Thần Minh hét lên thành tiếng, hình ảnh huyết dịch tung tóe, đầu lâu của Thạch Hạo lăn lông lốc theo như dự liệu đều không xuất hiện, không ngờ lại nhìn thấy được tên này dùng một ngón tay chặn lại một đòn kia.