Trên vùng đất cát, dấu chân rất nhạt, rất cạn, nhìn không rõ lắm, thế nhưng chắc chắn là dấu chân của sinh linh hình người lưu lại.
Sương trắng mỏng manh lượn lờ bay lên và tản ra ở phía trước, hơi chút mờ ảo, hơi chút thần bí, ngay cả Thiên Nhãn thông cũng không nhìn thấy phần cuối, chỉ có sương mù nhàn nhạt.
Nơi đó rất yên tĩnh, khác hoàn toàn vực sâu sấm chớp!
Bên này, từng trận sấm vang chớp giật không ngừng va chạm lung tung bên trong vực sâu, những tia chớp biến thành đại dương, sóng lớn ngập trời, bọt tung cuồn cuộn!
Mấy người Thạch Hạo đã đến biên giới sâu trong vực lôi điện, quay đầu nhìn lại con đường đá cuội nhỏ cùng với biển sấm chớp kia thì khiếp hãi không thôi, suýt nữa đã bị đánh chết trong đó.
Có thể đến đây thì tuyệt đối là nhờ may mắn.
"Nếu không có cái cây cổ thụ màu vàng kia che chở thì chúng ta đều đã chết ròi, Chí tôn có đến thì cũng phải hóa thành tro tàn!" Tam Tạng nói, điềm tĩnh như hắn cũng có chút nghĩ mà sợ.
Phía sau, sắc thái lôi điện kia rất sặc sỡ, khủng khiếp hơn lúc này không biết bao nhiêu lần, nếu là bị loại sóng biển kia đập trúng thì chắc chắn phải chết!
Cũng còn may là bọn họ đã chạy được tới đây!
Cứ như thế đã rời khỏi vực sâu lôi điện ư? Điều này làm cho bọn họ cảm thấy có chút không chân thực, rõ ràng rất khủng khiếp nhưng mà bọn họ tựa như lại xuyên qua rất dễ dàng.
Cho dù cũng đã bị thương nặng, thân thể mỗi người đều bị xuyên thủng, không ngừng nhỏ máu, thế nhưng đứng trước tuyệt địa cỡ này, có thể cứ thế tiến tới nơi đây thì cũng quá dễ dàng rồi!
"Cẩn thận một chút, đừng ngã vào bóng tối trước lúc bình minh!" Thần Minh nhắc nhở.
Quay đầu nhìn lại, mấy cái ao sấm chớp kia đang chìm nổi, rất mơ hồ như ẩn như hiện, thế nhưng lại khiến người ta có cảm giác rất ngột ngạt, cũng may chúng nó không nổ tung, nếu không thì không thể tưởng tượng được.
Đường đá cuội kéo dài, không bị hủy hoại trong lôi kiếp, vạn cổ bất hủ, không biết là do người nơi nào dựng lên.
Đây đến cùng là nơi nào? Nhân lúc sấm chớp thoáng buông lỏng, lúc con đường mòn lộ ra thì bọn họ cẩn thận nhìn kỹ, quay đầu lại quan sát.
Chung quanh con đường nhỏ có một vài bộ hài cốt không thể thấy hình thù gì, có điều cũng đoán được đó là cao thủ tuyệt thế thời đại kia, nhưng đều đã chết ở đây chứ không may mắn như ba người bọn họ.
"Con đường đá cuội nơi này là do người tế luyện ra ư?" Thần Minh suy đoán.
Nếu là do người thiết kế, thì điều đó rất kinh người, đến tột cùng là vì mục đích gì, nơi này là chỗ tập trung lôi điện vực sâu đấy, thế mà lại xây dựng một con đường nhỏ ở đây.
"Là để thu lấy lôi kiếp dịch sao?" Thạch Hạo có một suy đoán kinh người, thế nhưng suy đoán này cũng không khỏi quá đáng sợ rồi.
Ao sấm chớp là gì chứ, có mấy người có thể đạt được? Nhìn khắp cả thiên cổ, đều là nghe đồn, đương đại chỉ có mỗi mình Thạch Hạo mới hùng hổ lấy được một cái ở Đế quan thôi.
Nếu như có người vì muốn thu lấy lôi kiếp dịch mà làm ra vực sâu sấm chớp thì đó quả thật là không thể tưởng tượng được, khiến người ta rét run cả người.