Boong!
Tia lửa tung tóe, tảng đá này còn cứng rắn hơn cả thần thiết gấp nhiều lần, nếu như mài luyện thành binh khí thì hẳn sẽ là chí bảo.
Việc này khiến người khác ngạc nhiên, làm sao lại cứng như thế chứ, nhìn dáng vẻ của thiếu niên Nhân tộc kia thì hẳn đã vận dụng tới đại thần thông mà vẫn không thể đánh nát.
"Có phải trận chiến vừa rồi đã bị tổn thương bản nguyên, pháp lực khô cạn, thân thể trọng thương, nếu không ổn thì chớ miễn cưỡng." Nặc Lan mỉm cười nhìn kỹ Thạch Hạo cùng với một tia khiêu khích.
Kim Dương cũng nhìn về phía Thạch Hạo rồi lộ vẻ khác thường, hắn mong ước Thạch Hạo thật sự bị thương nên mới phát sinh tình huồng như thế, như vậy sẽ giúp tâm lý của hắn được an úi.
Dù sao, trận chiến đó hắn đã bị thương nặng, nếu như thiếu niên Nhân tộc tới từ hạ giới này không hề hấn gì thì thật sự càng khiến hắn căm tức.
"Haizz, bị ngươi đoán đúng rồi, tu vi bị hao tổn, đành vậy, khối đá này ta sẽ vác về, tìm cơ hội từ từ cắt ra cũng được, dù gì thì cũng là thứ được mang về từ Tiên vực, sẽ là một vật để kỷ niệm." Thạch Hạo nói.
Hắn muốn mang tảng đá này đi chứ không muốn đánh nát nó ở đây, lo sợ sẽ bị người của Tiên vực 'cướp tay trên', vừa nãy bia Hư không tiên kim xuất thế nhưng lại rước lấy một vài cường giả đỉnh cấp tới.
"Ta giúp ngươi chém nó." Bạch Khổng Tước tiên tử nở nụ cười tươi.
Thạch Hạo không nghĩ tới, thiếu nữ hiền lành này lại mở lời ngăn hắn lại.
"Không cần đâu!" Thạch Hạo cười cười biểu đạt cảm ơn, cũng chỉ chính bản thân mình cắt ra thì mới có ý nghĩa nhất.
"Đừng khách khí, để ta!' Nặc Lan lên tiếng, ầm, một chưởng hạ xuống chấn động cả càn không, lực lớn tới kinh người.
Rắc, hòn đá rạn nứt và bị đứt thành hai.
Thiếu nữ có nốt ruồi son nơi mi tâm pháp lực rất mạnh mẽ, giơ tay là có thể đánh nứt khối đá này, tất cả mọi người đều chú ý quan sát.
Dù là Thạch Hạo cũng nhảy rộn trong lòng, hắn biết, trong tảng đá này có đồ vật, chính vì thế nên lúc nãy hắn mới cố ý lưu thủ không muốn đánh nát tảng đá này ngay trước mặt mọi người.
Nhưng mà, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người, không có gì, trong đá không có gì, ngay cả tinh lực hay pháp thể tàn tạ gì đó cũng không có.
"Haizzz, tấm bia kinh văn tiên kim của ta lại bị ngươi đánh nát rồi." Thạch Hạo khẽ than một tiếng, đương nhiên là cố ý và những người khác cũng đều biết.
"Quên đi, giữ lại để làm kỷ niệm cũng được, dù nát cũng đành mang đi vậy." Nói tới đây thì hắn bắt đầu thu dọn lấy.
"Từ!"
Chỉ là, một vài người trẻ tuổi của Tiên vực rất cẩn thận, vẫn không hề buông tha, thanh niên trẻ Hoắc Phất Đô ra tay.
Trong lòng Thạch Hạo cảm thấy nặng nề, xem ra lấy đi không được rồi, việc đã tới nước này thì hắc khoác tay, biểu thị muốn chính mình ra tay.
Tảng đá nứt thành hai miếng, tràn đầy vết rách, trong đó một miếng lớn nhất dài hơn ba thước.
Thạch Hạo chọn nó, sau khi quan sát cẩn thận thì phát lực, rắc, một tia sương mù màu đen xuất hiện.
Đồng thời, còn có một mùi thối rửa khiến người khác phải cau mày.
Sau khi sương mù nồng đậm bay ra thì tất cả mọi người ở đây đều rút lui, quyết đoán lùi lại.