Thân là Táng sĩ hoàng kim nên quanh năm suốt tháng đều chôn sâu trong lòng đất, thành ra vô cùng mẫn cảm với những loại khoáng vật, hiện giờ Tam Tạng nhắm hai mắt và im lặng cảm ứng.
Thần Minh thì tiến về trước vài bước, sắp sửa rời khỏi vách đá ở một bên hố.
Xa xa có tiếng hét lớn, đầu lâu như núi cao kia nổ tung, lông đỏ bay lượn thế nhưng sau đó hóa thành mưa máu, cứ thế tan hết.
Nó chẳng còn lại gì cả, trước kia những ngọn núi, chất lỏng kim loại bị nó nuốt vào đều rơi hết xuống mặt đất.
"Có chút kỳ quái." Tam Tạng lên tiếng, không hề bị cái đầu lâu kia ảnh hưởng mà vẫn nhắm mắt như trước, loại trấn định này khiến Hoắc Phất Đô, Nặc Lan kinh ngạc.
Thân là Táng sĩ nên cũng không quá nhạy cảm với những loại đất đá, không hề xuất hiện thứ quan trọng gì.
Chẳng qua hắn cảm thấy nơi này rất kỳ quái, toàn bộ đều bị ngăn cách, tựa như những tảng đá này đã bị che đậy thiên cơ nên khó có thể điều ra rõ ràng.
Tam Tạng biết, việc thăm dò bình thường đều sẽ vô dụng, không thể nhìn thấu được những tảng đá này.
"Không cần phải tốn công tốn sức đâu, có nhìn thấy những tảng đá màu đen kia không, có thể nó đã nhiếm qua một loại máu huyết nào đó, mà những tảng đá màu vàng nhạt kia có thể là do da thịt của cường giả hóa thành, đồ vật của thời đại Đế cũng chết há lại dễ dàng nhìn thấu như thế." Kim Dương lạnh lùng nói.
Tam Tạng không nói gì, Thần Minh thì cười nhạo, nàng cũng không hề tin những lời nói này, dựa theo lý giải của nàng thì nơi đây từng phát sinh một vài cuộc chiến và đã bị phong ấn.
"Ầm!"
Thần Minh ra tay trước, từ trên vách đá cầm lên một tảng đá, nó chỉ như cái cối xay chứ không hề to lớn gì, nàng vận chuyển pháp lực như muốn đánh nứt nó.
"Cẩn thận một chút, qua bên này nè!" Tiên tử Bạch Khổng Tước đề xuất.
Cách đó không xa có một tế đàn được xây dựng từ đá tảng, mang trên mình phong cách cổ tang thương, đây là một tòa trận pháp cổ xưa thế nhưng hoàn hảo không tổn hại gì.
"Nói cho ả ta làm chi!" Nặc Lan không vừa lòng, nốt ruồi son nơi trán phát sáng, có địch ý rất đậm với Thần Minh.
Tiên khanh chẳng hề tầm thường, có một vài tảng đá sẽ bao hàm vật chất kỳ dị, chúng có thể hóa thành những con hung thú quái vật... Còn có một ít tảng đá ẩn chứa pháp thể tàn tạ, là do sinh linh cổ đại lưu lại, một khi tiết ra ngoài thì sẽ hình thành sát khí hủy diệt sinh cơ.
Thời điểm nghiêm trọng sẽ tạo thành tai họa kỳ bí.
Vì vậy, xung quanh tiên khanh sẽ có một số trân pháp do đại năng bố trí, có tác dụng tịnh hóa vô cùng mạnh mẽ.
Thần Minh cũng chẳng hề cố chấp gì mà rất nghe lời, đưa tảng đá đó bỏ vào trong trận pháp.
Nàng bắt đầu dùng lực đánh nứt nó ra.
"Răng rắc!"
Hòn đá nứt toác, từ bên trong có một móng vuốt bằng đá mang theo hào quang màu vàng đất chộp thẳng về phía Thần Minh, rất là đột ngột.
Boong!
Thần Minh phản ứng cực nhanh, kết pháp ấn đánh lên trên móng vuốt kia, sự cứng rắn của nó nằm ngoài dự liệu của nàng, móng vuốt ấy chưa hề tan vỡ và một luồng ánh sáng từ trong tảng đá lao ra đồng thời công kích cực nhanh về Thần Minh.