Hố rất lớn và cũng rất sâu, chất liệu bằng đá, nơi miệng hố có một vài vết nứt tựa như là vết rạn đầy thô ráp của miệng núi lửa.
Mà mặt đất ở bên ngoài hố lại có những tảng đá lớn san sát với hình thù quái dị, có tảng tựa như là thanh kiếm chống đỡ trời cao, xuyên đến giữa không trung; có tảng lại như hổ trắng nằm dài hoặc như là thương long vắt ngang.
Một ít nham thạch có màu đen và không hề lấp lánh ánh sáng lộng lẫy nào cả, tựa như là bị máu đen nhiễm phải.
Còn có một vài nham thạch hiện màu nâu, nó tựa như là bùn sét đã khô cứng lại.
Tổng thể mà nói, xung quanh thiên khanh thiếu những loại thực vật, trụi lủi đầy yên tĩnh, thế nhưng nó chẳng hề giống vùng đất chết chút nào, bởi vì tiên khí nồng đậm từ sâu dưới hố bốc lên.
Thời đại Đế cũng chết đã tồn tại thiên khanh này rồi, cho nên khiến người khác suy nghĩ rất nhiều thứ.
Thạch Hạo suy nghĩ, nơi đây có bảo vật hi thế ư?
"Không phải chỉ là một cái hố thôi sao, khu mỏ quặng đầy hung hiểm trong lòng đất nào mà ta chưa từng nếm trải qua." Thần Minh cười cười, quần áo phất phới đứng trên vách đá, nàng với vóc người cao ráo, gương mặt trắng mịn, cặp mắt ướt át, phong thái kh*** g**.
"Đúng vậy không, tiên khanh này có tiếng tăm lừng lẫy ở Tiên vực ta, nếu như các ngươi không sợ thì có thể xuống thử một lần." Người thanh niên trẻ tuổi mặc chiến y màu vàng tím nói.
Thân thể hắn rất cường tráng mang theo khí tím mịt mờ, ngay cả con ngươi cũng có màu tử kim lấp lánh ánh kim loại, long hành hổ bộ tựa như là một Đế vương trẻ tuổi.
Tới hiện giờ thì ba người Thạch Hạo đã biết, hắn tên là Hoắc Phất Đô, không rõ chủng tộc, không nhìn ra tu vi sâu cạn nhưng tuyệt đối là một cao thủ trẻ tuổi đầy khủng khiếp.
Người này nếu xuống hạ giới thì chắc chắn sẽ là cường giả phong vân, không nói có thể nhìn khắp thế hệ trẻ tuổi thế nhưng cũng gần như vậy.
"Các ngươi đã xuống dưới chưa, có thu hoạch gì không?" Thần Minh nở nụ cười quyến rũ đầy động lòng, và cũng không hề biểu thị gì đặc biệt cả mà chỉ hỏi như thế.
"Ta đã từng có thu hoạch." Hoắc Phất Đô lạnh nhạt nói, dù cho Thần Minh có quốc sắc thiên hương thế nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý gì cả, không hề giống như tên cao thủ trẻ tuổi của tộc Kim Ô là Kim Dương kia, thái độ vô cùng tốt với Thần Minh khi so với Thạch Hạo cùng Tam Tạng.
"Nếu như có can đảm thì tự mình đi mà thăm dò. Ha ha, nói không chừng, các ngươi tới từ hạ giới và sau khi bị tiên khanh nhiễm qua sẽ khiến cho thú đá đang ngủ đông sẽ chạy thoát, vào lúc ấy cũng sẽ là một công lao đó." Một thiếu nữ cười hì hì.
Nàng mặc bộ đồ màu lam, mái lóc màu lam tựa như sóng nước, con ngươi như ngọc thạch, nàng rất đẹp, mang theo tiên khí.
Đặc biệt là nơi mi tâm của nàng còn có một nốt ruồi son lấp lánh ánh đỏ, khiến người khác khắc ghi ấn tượng, vừa nhìn là khó mà quên được, cộng thêm phong thái vô cùng cuốn hút.
Chỉ là, lời nói của nàng lại có chút châm biếm, hoàn toàn không hề phù hợp với khí chất Tiên đạo của mình, rõ ràng nàng có thành kiến với người của hạ giới, có cảm giác ưu việt hơn.