Trong lúc nhất thời, nơi này yên tĩnh lại, sắc mặt Kim Dương rất lạnh, trong con ngươi có cảnh tượng Kim Ô đang giương cánh cắt đứt bầu trời, hắn rất muốn bùng phát thế nhưng lại không thể.
Đúng như lời thúc thúc của hắn nói vậy, 'Đế lạc tuế nguyệt' quá mạnh, hắn không đủ sức điều khiển, nếu cưỡng ép triển khai thì chắc chắn sẽ hao tổn bản nguyên của hắn.
Thời đại Đế cũng phải chết là niên đại thế nào? Mà lại khiến những nhân vật hùng mạnh của Tiên vực khi nhắc tới cũng phải thay đổi sắc mặt, cảm thấy kinh sợ!
Mà chiêu thức dùng thời đại này làm tên tự nhiên cũng có sự đáng sợ quá đáng của nó, có sức mạnh cấm kỵ.
Bạch Khổng Tước tiên tử buộc lại mái tóc, là người đầu tiên từ phía đi tới, sóng mắt lưu chuyển nhìn Thạch Hạo, mang theo vẻ hiếu kỳ cùng với một loại dò xét.
Đối với sinh linh Tiên vực mà nói thì hạ giới là một nơi lạc hậu, linh khí khô héo, đặc biệt là đời này, tài nguyên khô cạn, đúng ra không thể xuất hiện cao thủ trẻ tuổi cỡ này.
Quan trọng nhất chính là nơi đó đã bị ô nhiễm, mang theo ước số chẳng lành, sớm muộn gì cũng bị diệt vong.
Dưới cái nhìn của bọn họ thì bên trong mảnh đất man hoang đó không thể sinh ra kỳ lân con, kết quả, Hoang chính là mạnh mẽ như vậy, miễn cưỡng cho bọn họ một bài học.
Mấy người đi tới nhìn chằm chằm Thạch Hạo, muốn xem tất cả bí mật của hắn.
Khó chịu nhất đương nhiên là Kim Dương, trước đó hắn nói rất chắc chắn, kếp quả ngược lại mình là người bị thua, bị sinh linh hạ giới đâm thủng phù văn Tiên đạo.
Hắn rất không cam lòng, hắn nắm giữ tiên công chân chính, vì sao lại không sánh bằng một tên tiểu tử hoang dã đến từ nơi linh khí khô cằn?
Nếu thiên tư bản thân hắn kém thì cũng thôi, đằng này hắn được xem là tư chất ngút trời, trong tộc Kim Ô cũng là một cường giả trẻ tuổi tiếng tăm lừng lẫy.
Kết quả cuộc chiến làm cho hắn giận dữ và xấu hổ!
Hắn nhìn chằm chằm Thạch Hạo, hai mắt như phun lửa, tên kia sau khi nhặt khối thịt của hắn lên lại lau nước miếng. Đây là ý gì?
Tên Nhân tộc kia thật đúng là dám ăn sao?
"Ha ha, ha ha... " Tam Tạng cười to, trận đấu kết thúc, hắn đi tơi và không thèm che dấu chút nào chúc mừng Thạch Hạo.
"Tu vi càng ngày càng tinh tiến, pháp lực hùng hồn, không hổ là tuổi trẻ kiệt xuất trăm trận trăm thắng." Thần Minh cũng cười hì hì, mái tóc đỏ tung bay, làn da trắng mịn, cặp mắt to trong veo, đường cong uyển chuyển, vưu vật này giơ tay nhấc chân đều có mê hoặc kinh người.
Bất kể nói gì, ba người bọn họ cùng đi chung, lúc này tự nhiên cũng đứng chung một chỗ.
"Vị đạo huynh này quả nhiên phi phàm, tại hạ giới tài nguyên khô cạn đến cấp độ kia, lại là nơi thiếu hụt pháp môn cao cấp nhất mà còn có thể tu luyện đến một bước này thì thật sự là kỳ tài." Bạch Khổng Tước tiên tử nói.