Đối xử khác với người trên chiếu, vẫn lạnh nhạt như trước, không để mắt mấy người Thạch Hạo cùng với Tam Tạng, vẫn cứ như là những cự Long thần thoại thời tiền sử lơ lửng trên bầu trời, cúi đầu nhìn sâu kiến trong bùn đất, mang theo vẻ ngạo nghẽ cùng sự ghét bỏ.
Thậm chí, còn có từng tia căm ghét không nói rõ được cũng không tả rõ được.
Loại tư thế này, loại vẻ mặt này thực sự khiến trong lòng Thạch Hạo giận run, trong cơ thể có một luồng chiến huyết cuồn cuộn dâng trào. Không phải là Tiên vực sao? Lại khinh thường sinh linh ngoại giới như vậy.
Sắc mặt Tam Tạng âm u, mái tóc dài màu vàng óng cùng với gương mặt đẹp trai phảng phất bí xị lại, khí chất thần thánh hoàn toàn ẩn đi, hắn đã tức giận rồi.
Còn như Thần Minh, là một vưu vật tuyệt đại, nghiêng nước nghiêng thành, khi nào từng bị người khác coi thường như vậy chứ? Đôi mắt đẹp lấp lóe b*n r* thần mang, mái tóc dài đỏ đậm như một ngọn lửa nhấp nháy.
Tuy nhiên cũng có thể nhìn thấy tên thanh niên mặc áo bào màu vàng vẫn có vài phần kính trọng Thần Minh, bởi vì nàng vô cùng mỹ lệ, đường cong mông lung, dáng người mê hoặc, khuôn mặt tinh xảo đến cực điểm.
Mặc dù là Táng sĩ hoàng kim thế nhưng nàng lại giống như là tiên tử bị sa ngã, có một loại mê hoặc điên đảo chúng sinh khiến ngay cả những thanh niên trẻ tuổi của Tiên vực nhìn thấy cũng đều lộ vẻ khác lạ.
"Tiên vực là thế giới của tất cả mọi tu sĩ, không phải là thế giới của một tộc nào, một quần thể nào. Tại sao chúng ta không thể đi vào?" Thạch Hạo đặt câu hỏi.
Hắn kiềm chế tức giận, lời nói vẫn bình tĩnh thế nhưng đã mang theo một luồng ý lạnh, nếu đối phương đã không nể mặt như thế thì hắn cần gì phải khách khí, không cần phải lấy lòng.
"Ngươi nói sai rồi, Tiên vực chính là thế giới của chúng ta, là tịnh thổ của bộ tộc chúng ta. Còn bọn ngươi không có tư cách đặt chân vào, nơi này không có quan hệ gì với các ngươi cả!" Thanh niên áo bào vàng mang theo vẻ kiêu ngạo nói.
Rất thẳng thắn, không che giấu, cho thấy Tiên vực là thuộc về bọn họ, không thuộc về người bên ngoài, không quan hệ gì với tu sĩ của những nơi khác.
"Thực là buồn cười, Tiên vực là vùng đất thánh của những người thành Tiên, là nơi tụ tập của cường giả, là chỗ cần đến của những người sau khi phi tiên từ xưa tới nay, làm sao lại trở thành nơi của các ngươi hả?" Tam Tạng cười gằn, không thèm nhịn nữa.
Hắn đến từ khu mai táng, Táng vương ở nơi đó có địa vị tôn sùng, căn bản không hề sợ Tiên vương, dựa vào cái gì mà những tên trẻ tuổi này có thể nhìn xuống Táng sĩ hoàng kim?
"Buồn cười, sau khi đường nối thế giới bị cắt đứt, làm gì có phàm dân nào còn có thể đi vào Tiên vực? Chuyện này từ lâu đã trở thành nhận thức chung, đó là thành Tiên, muốn tiến vào Tiên vực cũng cần phải có thời gian và địa điểm chính xác, phải qua thời gian chờ đợi dằng dặc mới có thể tiến vào. Rất không khéo, hiện tại không phải thời gian chính xác, mời các ngươi trở về cho." Tên thanh niên mặc áo bào vàng lạnh giọng nói.
Mấy người khác không nói gì, thế nhưng thái độ lạnh lùng của tên thanh niên mặc chiến y màu tím cùng với những người khác kia, hiển nhiên là thừa nhận cách nói này.
Cô gái trẻ tuổi tóc bạc tuyệt đẹp kia thì hơi không đành lòng, há miệng muốn nói điều gì nhưng cuối cùng vẫn khép lại đôi môi đỏ xinh, đồng thời cái bóng Khổng Tước màu trắng mờ ảo bên trong vòng tròn sau lưng nàng cũng nhắm mắt theo.