Tiên văn thuộc về ngôn ngữ trường sinh!
Ở bên này Đế quan, sinh linh các tộc trên thế gian đều theo đuổi sự lột xác cực hạn, đó chính là Chân Tiên!
Thiên thạch rất cứng rắn, hiện màu nâu xám, ngày xưa trải qua nhiệt độ cao đốt cháy đã từng nóng chảy ra, sau đó kết tinh tựa như kim loại nhiều ánh sáng lộng lẫy.
Đây là một sinh linh hình người, nằm trên mặt đất, thân thể khô gầy, huyết nhục khô quắt, sợi tóc như cỏ dại ố vàng, nằm yên ở đó không nhúc nhích.
Vết máu trên mặt đất rất chói mắt. vẫn phát ra ánh sáng lộng lẫy như cũ, tất cả đều là máu của riêng mình hắn, có thể nhìn thấy ngón tay bên phải của hắn vỡ tan dính những vết màu vàng, tay trái chỉ có những đốm máu đen thui.
Chữ viết kia là hắn dùng cả hai tay để viết, một người đồng thời có hai dòng máu màu vàng và màu đen cùng nhau lưu chuyển, điều này tương đối quỷ dị, làm người khác giật mình.
"Dòng dõi Thủ Hộ giả!"
Thạch Hạo vô cùng chấn động, ngay tức khắc hắn đã đoán được thân phận của người này, bởi vì trên người sinh linh này hắn cảm ứng được khí thế rất giống với Độc Cô Vân.
Máu của hắn có thể vàng óng, có thể đen thui, Độc Cô Vân từng biểu hiện qua.
Đều nghe đồn, dòng dõi Thủ Hộ giả không thuộc về cửu Thiên, mà là đến từ một địa phương kỳ dị, bây giờ đã được chứng minh rồi!
Là ở đây, ngay sau cánh cửa cá đó? Nhưng mà bọn họ không thể quay về được rồi!
Bộ tộc Độc Cô có một vài tộc nhân mạnh mẽ, tuy rằng nhân khẩu hết sức ít ỏi nhưng tuyệt đối không đơn giản chỉ một hai người. Người này gian nan về tới đây cũng không ngạc nhiên mấy, nhưng hắn vẫn phải mang theo tiếc nuối mà qua đời rồi.
"Khi còn sống cực kỳ mạnh mẽ!" Đây là phán đoán của Tam Tạng, người có thể viết ra Tiên văn, sao có thể là hạng người phàm tục được.
Thế nhưng, người này cũng giống như tất cả mọi sinh linh chết ở nơi vậy, gặp phải phiền phức như nhau, hay còn gọi là tai ách. Lúc chết, tinh khí toàn thân mất hết, ngay cả đạo tắc và phù văn trên thân thể cũng đều biến mất cả.
Lúc này hắn không hề có chút pháp lực nào sót lại, mất sạch sóng thần lực.
Nếu không, thi thể của tuyệt đại cao thủ cỡ này lưu lại thì dù cho đã qua một kỷ nguyên lâu như vậy cũng sẽ rất khó đến gần, sẽ có khí thế kh*ng b* tràn ngập.
Thạch Hạo xoay hắn lại đây, tuy rằng da thịt của hắn đã khô quắt nhưng vẫn có thể nhìn ra đây là một người trung niên, đạo hạnh của hắn khi còn sống hết sức khủng khiếp.
Có thể tưởng tượng, là dòng dõi Thủ Hộ giả, có thể viết ra Tiên văn, có thể xuất hiện ở đây thì sẽ siêu phàm thoát tục đến mức nào!
Năm đó, đây tuyệt đối là một vị cao thủ cái thế!